Chiếc hộp ma quái: Hãy cẩn thận với những điều ước của chính mình!

3 năm trước, đạo diễn tài ba John R. Leonetti đã gieo rắc nỗi kinh hoàng cho khán giả trên toàn thế giới với bộ phim kinh dị Annabelle. 3 năm sau, ông lại tiếp tục “sứ mệnh” khiến khán giả phải run sợ trước nỗi ám ảnh mới mang tên Chiếc hộp ma quái.

Chiếc Hộp Ma Quái có tựa gốc là Wish Upon. Phim xoay quanh Claire – một cô bé có cuộc sống không mấy êm đềm khi đã bị ám ảnh bởi cái chết của mẹ suốt từ hồi bé và khi lớn lên thì lại bị các bạn xem thường vì có người bố làm nghề nhặt rác. Ở trường, Claire luôn là một người thường xuyên phải hứng chịu những trò đùa tai quái của của đám bạn học. Không những vậy, đến người con trai mà cô đơn phương cũng dành tình cảm cho chính người chuyện bắt nạt Claire. Cuộc sống bế tắc của cô gái này đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi bố tặng cô chiếc hộp kỳ lạ mà ông nhặt được. Đây không chỉ là một món đồ chơi bình thường mà nó có khả năng biến tất cả những điều ước của Claire thành hiện thực dù chúng có hoang đường đến đâu. Trong khi Claire đang mải tận hưởng cuộc sống tốt đẹp thì tấn bi kịch cũng dần dần được hé lộ. Cứ mỗi điều ước mà chiếc hộp thực hiện, máu của những người Claire thương yêu cũng sẽ phải đổ xuống. Cái giá để cô gái thực hiện được điều ước của mình chính là nhờ cái chết man rợ của những người xung quanh. Hơn thế nữa, Claire còn phát hiện ra rằng những người chủ cũ của chiếc hộp cũng đều hứng chịu kết cục vô cùng bi thảm. Trước tấn thảm kịch này, liệu Claire có thể chiến thắng cơn nghiện điều ước để kịp thời sửa chữa những sai lầm của mình trước khi quá muộn? Continue reading “Chiếc hộp ma quái: Hãy cẩn thận với những điều ước của chính mình!”

Hướng dẫn sửa lỗi trên Facebook: Let’s check your device for malicious software

Gần đây chắc nhiều bạn gặp cái lỗi như bên dưới, cực kỳ ức chế với thằng Facebook:

Let’s check your device for malicious software

Hi Ta, we’re continuously working to keep your account secure. We’ve noticed that this device may be infected with malicious software. To continue to use Facebook, you can either use other devices or clean this device by downloading the scanner provided by Facebook and ESET.

Facebook.JPG

Hôm nay mình hướng dẫn các bạn khắc phục tình trạng này.

1 – Đầu tiên, các bạn hãy down add-on Modify Header, mình ví dụ trên Chrome:

https://chrome.google.com/webstore/detail/modify-headers-for-google/innpjfdalfhpcoinfnehdnbkglpmogdi

2 – Sau khi cài xong, các bạn bật add-on đó lên và thêm vào nội dung như bên dưới

Modify Header

Action: Modify

Name: User-Agent

Value: Mozilla/5.0 (iPhone; U; CPU like Mac OS X; en) AppleWebKit/420+ (KHTML, like Gecko) Version/3.0 Mobile/1A543 Safari/419.3

Description: IPhone User Agent

3 – Sau đó, enable lên.

Modify Header_2.JPG

4 – Khởi động lại trình duyệt.

5 – Đăng nhập vào lại Facebook, và bạn sẽ thấy giao diện như trên điện thoại

Facebook2.JPG

6 – Vô Modify header, disable cái action đó đi

Modify Header_3.JPG

7 – Khởi động lại chrome và log in bình thường

Facebook3.JPG

Cùng share cho ai bị vấn đề này nhé.

 

Review phim Dunkirk – Siêu phẩm chiến tranh của Nolan

Sống sót được, đã là thành công rồi

Mình là một fan của Nolan nên rất sợ mỗi khi ông ra tác phẩm mới, sợ nó không được như các bộ phim trước khi những cái bóng ông gầy dựng nên quá lớn để thoát ra. Và Dunkirk, không còn siêu anh hùng, không còn giả tưởng, không còn truyện tranh nữa, mà là một câu chuyện có thật trong lịch sử, được Nolan kể lại theo cái cách của ông. Một tác phẩm hay, có thể sẽ trở nên nhàm nhán do cái cách của người kể chuyện. Tin tôi đi, cách Dunkirk được kể, sẽ khiến cho những kẻ khó tính nhất cũng phải ngả mũ bái phục, phim này mình chắc chắn sẽ được một vài giải Oscar, chắc chắn.

Với thời lượng chưa tới 2 tiếng, cách Nolan đã làm đó là tối giản những câu thoại, ngắn gọn, đủ ý, thế là đủ để hiểu. Bạn sẽ không phải chăm chú nhìn vào màn hình đọc phụ đề để hiểu được bộ phim, chỉ cần hướng mắt lên màn hình và cảm nhận những gì mà các nhân vật cũng như Nolan truyền tải, và thế là đủ. Thực chất thì chúng ta trước đây đã sống mà không có ngôn ngữ đấy thôi, cái nguyên sơ nhất của con người là những ngôn ngữ hình thể, nét mặt, đôi mắt, nụ cười, nước mắt, chúng thực hơn những gì ngôn ngữ có thể biểu hiện. Đó là cái chất rất riêng của Nolan mà không phải ai cũng có thể áp dụng nó một cách tài hoa như ông.

Continue reading “Review phim Dunkirk – Siêu phẩm chiến tranh của Nolan”

Một thoáng Đà Lạt

Nghe dân tình háo hức đổ xô đăng ảnh Đà Lạt, mình mới đếm thì thấy đã nửa năm rồi chưa đặt chân lên lại.

Giờ có quay lại, mình cũng chẳng còn bận lòng đi hết những chỗ đang nổi với đầy người check in. Chỉ muốn ngồi góc bên cạnh cửa ở cà phê Tùng, nhìn ra đường xem người ta nô nức.

Xẩm tối, ghé quán trong hình ăn thịt nướng cho thật đã, lấp đầy bao tử với sữa gạo và rượu nóng.

Rồi lang thanh trên con đường vắng, nghe thông reo xào xạc, nghe mưa rơi tí tách ướt đẫm đôi giày và làn gió lạnh thổi run rẩy bờ vai.

Đà Lạt phải lặng lẽ, vắng vẻ đìu hiu, mới là Đà Lạt đúng nghĩa.

Rồi sớm mai tìm về xứ lạnh
Đổ dài bóng giữa cái nắng cao nguyên
Nghe gió reo thông dài vi vút
Chợt giọt buồn đắng ngắt đầu môi

Tí chuyện trồng cây

Lắm chuyện để kể, từ lúc đi xin đất, trồng cây ớt, dịch ốc sên, héo.

Đến nghiên cứu mua đất, mua chậu, làm giàn, bón phân.

Rồi thiếu nắng, mưa ngập, gieo hạt, phân luống.

Mọi thứ có vẻ ổn thoả, ngon lành thì bắt đầu lũ chim kéo tới…

Chuyện là vầy, vào một ngày nhàn cư vi bất thiện, bất chợt mình nảy ra suy nghĩ cái ban công để không uổng quá, tận dụng nó làm gì cho hay ta. Thế là…
Từ trắng tay không có gì, không biết bắt đầu từ đâu, mình mua lon bia về uống, cạn lon thì lấy kéo cắt ra, xuống dưới nhà hàng xóm xin đểu miếng đất, bỏ luôn cái hột ớt dính trong mồm vào, sống chết mặc bay.

Ấy thế mà nó nảy mầm, được vài ngày thì chả hiểu sao nguyên một bầy ốc sên lóc nhóc xuất hiện xung quanh, cảm giác đất này không được rồi nên phải đi kiếm chuyên gia hỏi thôi. Bầy ốc sên mình không giết, chỉ bắt ra rồi thả chúng nó đi, lâu lâu cũng hay sát sinh mấy tỷ sinh linh bé bỏng rồi, tha được mạng nào thì tha.

Rồi mình sắm đất, sắm chậu, bắt đầu phân luống và gieo mầm, mãi chả thấy lên, hóa ra là quên ngâm nước trước khi gieo.

Cái dại tiếp theo, mình dú cây như dú khí đá, sợ nó ra nắng mưa nó chết, che chắn đủ thứ, thế là mãi nó không lớn. Phàm đã làm việc gì thì phải chịu sóng gió giông bão mới có thể trưởng thành. Thế là bắt đầu chia luống cho rộng rãi, mang ra cho tụi nó tắm mưa tắm nắng, con nào yếu thì tiễn em về cùng cát bụi chứ sao.

Bắt đầu khá là có kinh nghiệm, ngày tưới hai lần, bón phân đầy đủ, cây phát triển nhanh như thánh gióng, cứ chắc mẩm kiểu này thì rung đùi chờ thu hoạch, ai dè. Lũ chim sâu cứ sáng sáng lại kéo xuống ăn buffet, ê mày ơi hôm nay có cải nè, có lá mầm nè, có đọt non nè, ăn láng tụi bây…

Tối nay sẽ quyết tâm xách về mấy cái lưới sắt…tụi chim hãy coi chừng…

 

Continue reading “Tí chuyện trồng cây”

Cây bàng trước sân

Nhớ hồi đó trên Đà Lạt nhà mình có một khoảng sân ở đằng trước nên đi kiếm quả bàng về vứt đầy ở đó, mong một ngày nó lớn.
Rồi nó lớn thật, tán rộng, lá bự như cái quạt nan, giữa buổi trưa nắng cũng chỉ thấy li ti vài đốm sáng thưa thớt lọt qua.

Những ngày mưa gió bất chợt như vầy, ngoài thú vui ngồi bên hiên cửa sổ, mình còn ra ngồi dưới gốc bàng thách thức cơn mưa. Kẻ gọi là lãng mạn, lắm người bảo lãng xẹt, mà mình thích thì mình làm thôi, miệng lưỡi thế gian bận tâm quá làm gì cho phiền não.

Ngồi đó thi thoảng cũng ăn vài quả bàng đã ngả vàng rớt vào đầu đau điếng, hồi xưa Edison rớt táo, mình thì rớt bàng, định luật chưa thấy chỉ thấy dở dở ương ương.

Ký ức của mình, không viết ra vào lúc tươi mới, mình để cho nó úa vàng tàn lụi dần theo thời gian. Đến lúc sắp rụng rơi theo gió chiều, mình mới chấp bút, vì những gì đẹp đẽ nhất, có khi chỉ là một khoảnh khắc. Hoàng hôn cuối chiều, lá rụng cuối thu, những phút giây khiến người ta nao lòng, rùng mình vì tiếc nuối. Để rồi lại tiếp tục kiên nhẫn đợi, tới ngày lặp lại.

Những điều về người khác, mình nhớ rất rõ (hay còn gọi là thù dai). Những gì của mình, mình sẽ quên đi, để cho người khác nhớ. Rồi trong một thoáng vô tri vô giác, có ai đó gợi lại, khẽ thở dài khi một cái nháy mắt cũng nhẹ tựa trăm năm.

Mình lại nhớ Hà Nội, dù không đẹp như những gì đã tưởng tượng và khắc hoạ nên trong tâm trí. Để rồi nuối tiếc vì đã không chộp lấy cơ hội mà ra đó sớm hơn. Thời khắc của chúng ta sẽ không có dịp lặp lại, đời còn dài ai biết được bao hôm?

Trekking Tà Năng-Phan Dũng – Follow the trail

“Tà Năng-Phan Dũng được xem là cung đường trekking đẹp nhất Việt Nam bắt đầu từ Tà Năng thuộc tỉnh Lâm Đồng và kết thúc ở Phan Dũng thuộc tỉnh Bình Thuận. Cung này dò trên bản đồ dài khoảng 30km nhưng một số review (và Rin cũng tin vậy) nói khoảng 55km vì thực tế đi từ ngọn đồi này sang ngọn đồi kia cách 1km bạn không phải đi theo đường chim bay mà phải đi xuống chân đồi rồi lại đi lên hoặc đi bọc quanh đồi. Rin chưa từng nghĩ mình sẽ chinh phục cung này vì quãng đường đi quá xa, nhưng nếu bạn muốn hãy cứ đi. Đi rồi sẽ tới, đừng bỏ cuộc! Believe me!” – Lời người viết review (tui đó)
Lời đầu tiên xin được phép cám ơn những người bạn đã truyền cảm hứng cho Rin tới được chuyến đi này:
– Anh Tuấn Nguyễn – Nếu anh ko quăng cái link Tà Năng Phan Dũng, chắc em cũng không biết tới cung này. Lúc đọc rất hào hứng nhưng em đã chốt là không đi vì nghĩ xa thế, đi ko nổi đâu
– Anh Đạt Huỳnh – vì đã kể cho em nghe 2/9 này anh sẽ đi cung này theo dạng tour.. làm em háo hức quá (review dưới đây sẽ nghe tụi em :chửi: nhiều vì cái :tour: há há)
– Bạn Quy Phan – vì bạn up hình lên, làm mình tò mò quá, và càng muốn đi kinh khủng. Cám ơn vì đã tận tình hướng dẫn cho bạn ahihi
– Cám ơn anh nuôi Hiệp Nguyễn đã lo lắng từng bữa ăn, làm thủ quỹ, đưa ra nhìu tip rất hay cho cả nhóm.
– Cám ơn bé Phương Anh đã tham gia cùng chị, chứ không chị lại đẹp gái nhất nhóm 😀
– Cám ơn anh Cử Trần đã luôn ủng hộ Rin từ những phút đầu tiên lên plan, đã luôn hỗ trợ Rin trong suốt chuyến đi và không quăng Rin lại trong rừng suốt buổi c hiều ngày cuối cùng
– Cám ơn một người anh đã luôn follow cuộc hành trình dù trong rừng chẳng có sóng điện thoại hay internet để Rin vững tâm rằng dù có chuyện gì xảy ra, sẽ có người giúp Rin…. lãnh dùm 30 tháng lương =))
– Cuối cùng cảm ơn anh – mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó và em tin lý do đó là dành cho chuyến đi này. – 09.2016

Continue reading “Trekking Tà Năng-Phan Dũng – Follow the trail”