Một lần về Huế thấy bão


Tôi nghe kể rất nhiều về những thảm hoạ thiên tai ở Miền Trung mà chưa có dịp tận mắt chứng kiến cho tới chuyến đi Huế tuần trước. Máy bay rung lắc, chao đảo dữ dội và có mấy đoạn như bị rớt tự do, tôi đoán là đang ngang qua tâm bão ở … Continue reading Một lần về Huế thấy bão

Advertisements

Sau 20 năm, đọng vị bún riêu


Từ hôm qua, mây đen đã u ám, kéo tới cả ngày hôm nay, như ngầm báo hiệu bão sắp về. Sự trái ngược của một con người rất ghét bún mà lại thích ăn bún riêu, ô may sao mà lại có món dẻo riêu này thế chỗ. Bánh dẻo là bánh ướt, cắt … Continue reading Sau 20 năm, đọng vị bún riêu

Chuyện hồi nhỏ


Mình còn nhớ hồi xưa đầu đường có ông chú sửa đồng hồ và quẹt gas, ổng có mấy cái đồng hồ điện tử casio của Nhật siêu bền. Năm đó mình quyết tâm để dành tiền mừng tuổi, không dám ăn không dám mặc hiên ngang cầm 120k mua hẳn cái đồng hồ, đeo … Continue reading Chuyện hồi nhỏ

Ngồi buồn nhớ em anh làm thơ


Viết vội vàng khi đang nghe bài hát của Hà Anh Tuấn: Ngồi nơi đây một ngày cô độc Buồn hắt hiu cơn mưa cuối chiều Nhớ nhung theo gió thổi qua lá Em có nghe Hà Anh Tuấn hát Anh ngồi thơ thẩn bên ban công Làm tí bia thêm vài điếu thuốc Thơ … Continue reading Ngồi buồn nhớ em anh làm thơ

Final Fantasy 9 – ký ức không bao giờ lãng quên


Mỗi một lần nghe lại những giai điệu du dương, mình lại nhớ tới ngày nào còn học cấp 3. Sau giờ tan học, vội vã chạy tới tiệm, mua mấy cái dĩa bằng tiền để dành rồi đem về nhà cất kỹ. Ăn cơm xong, hết giờ thời sự, cái tivi được giải thoát … Continue reading Final Fantasy 9 – ký ức không bao giờ lãng quên

Chế tên có gì vui?


Từ ngày bị block trang fb cá nhân, ít viết tào lao đi hẳn. Nay ngứa quá nên xin chấp bút vài chữ. -- Dạo này mình thấy rất nhiều trang đi theo cái Trend là post một tấm ảnh nhằm chọc ghẹo, chế diễu một cái tên nào đó. Và rồi các bạn tha … Continue reading Chế tên có gì vui?

Tiếng Rao Chiều


Buổi chiều ngày 29 tháng 4, ngồi tại quán nét của thằng bạn dưới Trà Vinh. Giữa cái tiết trời oi bức, thấy tiếng rao bánh mì đặc ruột, thấy là lạ. Khoảng 10 năm trước, lúc còn ở trọ bên Tứ Hải với đồng bọn và mấy ông anh, cứ tới tầm xế đói … Continue reading Tiếng Rao Chiều