Final Fantasy VII – Tình yêu không có lời

 

Sau FFIX, thì Final Fantasy VII là lựa chọn thứ 2 của mình, game gì đồ họa nhìn xấu vãi nhưng có lượng fan phải nói là đông đảo khủng khiếp.

Mình chả bao giờ train con nhỏ cùi bắp này vì cái tư tưởng cứ damage to là nhất (hoặc ngực =)) (thật ra em nó mạnh vl…).

Mà train làm gì, cuối cùng em nó cũng đứt. Một số giả thuyết được đặt ra là với những sự lựa chọn cộng thêm cách chơi sẽ hồi sinh được Aerith, hi vọng Square Enix sẽ bỏ cái này vào bản remake trên PS4.

Aerith_death
Cái chết của Aerith

Cái cảm giác chơi game trong mò mẫm, tự mình xâu chuỗi các sự kiện, để khám phá các bí mật, phải nói là một điều cực kỳ sung sướng trong thời đại Internet chưa bùng nổ, hướng dẫn cũng lèo tèo.

Những ai chưa từng trải qua, sẽ không bao giờ cảm nhận được điều ấy. Chơi game không phải để mạnh, để nạp tiền vào chứng tỏ mình hơn nhau, mà chỉ nhằm mục đích đi đến tận cùng những nơi chưa ai đặt chân tới, những bí mật ẩn giấu tài tình bởi sức sáng tạo quá tầm của đội ngũ làm game.

Có lần mình đã điều khiển Cloud, đứng suốt ngoài nhà Aerith, chỉ để nghe khúc nhạc nền này, nó là một thứ tồn tại phi vật chất, một thứ cảm nhận sâu thẳm trong tâm hồn.

Nỗi nhớ tây nguyên…

Xét về những điểm mình đã đi qua tới hiện tại, thì có lẽ mình vẫn đam mê nhất là khu Tây Nguyên. Trải qua biết bao cuối tuần yên ả ngồi nhấp cà phê đen, chích tí khói thuốc, khiến chân ngứa râm ran.

Năm ngoái, nhớ lúc gần tết, do ngủ quên mà hụt đi Nam Cát Tiên, không biết sau bao nhiêu năm, mình lại có dịp đứng ở Di Linh ngắm hoàng hôn. Cảm nhận cái lạnh ngấm vào từng chút một, dưới cái nắng gay gắt của mặt trời, gió ào ạt như muốn tạt ngã, vượt biết bao con đèo ở Tây Nguyên trong quãng thời gian ngắn ngủi.

IMG_7282

Năm nay bỗng dưng đuối sức hẳn, không còn có thể liên tục chạy 400~500 cây mỗi ngày, cảm thấy dấu vết của tuổi tác đè nặng lên cột sống. Nhớ có lần ngồi nhậu với mấy ông chú, mình buột miệng nói: vết hằn của thời gian là điều chẳng mấy ai tránh được.

Chắc mình đã chọn đúng lúc sung sức nhất cả về thể xác lẫn tinh thần, để cảm nhận những con đường ngặt ngèo, những con đèo nguy hiểm. Để đi mà trong lòng không chút lo nghĩ tối nay phải ở đâu ăn gì, để sống trên yên ngựa sắt, để hít thở vùng trời tự do không gò bó.

Có lúc tuổi xanh đã sắp già
Biết là vội vã chuỗi ngày qua

Final Fantasy 9 – ký ức không bao giờ lãng quên

Mỗi một lần nghe lại những giai điệu du dương, mình lại nhớ tới ngày nào còn học cấp 3. Sau giờ tan học, vội vã chạy tới tiệm, mua mấy cái dĩa bằng tiền để dành rồi đem về nhà cất kỹ.

Ăn cơm xong, hết giờ thời sự, cái tivi được giải thoát mới tới lúc được chơi game PS1.

Ôi những thước phim phải nói là quá đẹp, game phải nói là kinh điển nhất trong cả cuộc đời chơi game của mình.

Mình điều khiển Vivi, chạy khắp thành phố Alexandra đánh bài, mỗi lần thắng được một lá mới là lại lục đục chạy đi save lại để lỡ thua mất thì reset lại đỡ tiếc.

Có thể nói PC là đỉnh cao nhất trong sự nghiệp chơi game xem như là vợ, còn PS1 là cô gái đầu tiên yêu chập chững, yêu bằng những sự ngây ngô không biết gì, tò mò khám phá từng chút từng chút một. Những đêm trăn trở mất ngủ, mắt nhắm nhưng miệng vẫn mỉm cười.

Final Fantasy 9, the Tittle will return someday. (on PS4, please?)

FFIX mà được remake, thì mình sẵn lòng vung tiền mua PS4

Tiếng Rao Chiều

Buổi chiều ngày 29 tháng 4, ngồi tại quán nét của thằng bạn dưới Trà Vinh. Giữa cái tiết trời oi bức, thấy tiếng rao bánh mì đặc ruột, thấy là lạ.

Khoảng 10 năm trước, lúc còn ở trọ bên Tứ Hải với đồng bọn và mấy ông anh, cứ tới tầm xế đói bụng là lại hóng hoài ngoài đầu hẻm tiếng rao thân thương: ai chưng gai bánh giò không? Ai khoai lang khoai mì đậu phộng hôn?

chung gai banh gio

Tiếng rao ngọt như mía lùi, đâm một phát tận bao tử những sinh viên siêng năng dùi mài kinh sử văn ôn võ luyện ngao du thiên hạ hùng bá bốn phương, học thì ít mà chơi thì nhiều. Cứ xế chiều là lại đói meo, lắm lúc nhịn cả sáng trưa vì mục tiêu lớn lao, nên có đồ tiếp tế tới tận trước cửa nhà là mừng lắm, vì lười mà. Muốn ăn phải lăn zô bếp, nên mấy kẻ làm biếng có cung ắt sẽ có cầu.

Tiếp tục lùi thêm một chút về những năm chín mấy, cứ chiều nào cũng thường được Bà Bác cho ăn ké trái bắp, bịch lạc luộc, củ khoai mì, chén tàu hũ, cái bánh tiêu bánh bò, nên bữa ăn xế trở thành đặc trưng không thể thiếu. Tiếng rao ấy, vô tình trở thành một tiếng gọi thân thương, như tiếng trống trường báo giờ tan học, như tiếng gõ kẻng báo giờ cơm, nó vô tri vô giác gắn liền với những cảm xúc hân hoan khó tả.

Rồi cũng ít còn ai rao hàng nữa, họ thâu vào máy rồi cứ thế phát đi phát lại, câu nào câu nấy y chang nhau, cứ như một con rô bốt vô hồn lặp đi lặp lại. Tôi khẽ buồn, nhớ lại câu đùa vô duyên của ông chủ nhà mỗi khi men say hơi chếch choáng, ai trà đá bánh tét hột zịt lộn không…ai đá…tét…lộn không…

Tiếng rao chiều ấy, đã trở thành một thứ hiếm hoi rồi…

Còn đâu đó chút hồn xưa
Rày đây mai đó nắng mưa dãi dầu

Mời các bạn cùng nghe, để nhớ về Sài Gòn của tất cả chúng ta

https://www.saigon.fm/single-post/2014/10/02/Ti%E1%BA%BFng-m%C6%B0u-sinh-B%C3%A1nh-ch%C6%B0ng-b%C3%A1nh-gi%C3%B2-ch%C6%B0ng-gai-b%C3%A1nh-gi%C3%B2

Mùa hè ký ức

Tuần trước, về Tây Ninh đi đám cưới thằng bạn, giữa trưa nằm võng đung đưa chợt nghe tiếng ve kêu rộn ràng, ngỡ ngàng nhận ra đã bao lâu không còn háo hức chờ ngày phượng nở đỏ…

Giấc ngủ trưa chập chờn như gợi lại chút ký ức của mùa hè gần hai mươi năm về trước.


Giải bóng đá năm đó, tôi lên sân trường cổ vũ tụi nó, thật ra nguyên do lớn nhất quyến rũ là mấy ổ bánh mì kẹp thịt chuẩn bị cho đội bóng, thời đó cái ăn cái mặc đâu có dễ dàng như bây giờ…Cú sút của một cầu thủ nào đó bay chệch hướng vỡ nát cái đèn điện ngoài hành lang lớp học, nghe xoảng một cái giật mình ăn xong ổ bánh mì chạy ra thùng trà đá bự làm một ly.

Continue reading “Mùa hè ký ức”

Sài Gòn ơi

Một lần đi chơi dắt con xe hư băng qua những ruộng lúa mênh mông đất Quảng, bất chợp hắn gặp một ông lão đang đi soi ếch. Hỏi thăm vài câu lão kêu về nhà lão ngủ tạm đi, mai rồi tính, chứ giờ mi đi có được mô.

Sớm mai, tiếng gà gáy sáng lâu lắm rồi hắn mới nghe, mặt trời chưa ló dạng thì lão đã dậy, kêu hắn ra ăn cơm.

Mi ở mô mà chừ ra tận ni

Con ở Thành Phố ạ

Hỉ, nó là chỗ chi rứa

Dạ, Thành Phố Hồ Chí Minh, con ở gần Ngã Tư Bảy Hiền ạ.

À, ra là Sài Gòn, thế mà hổng nói sớm, lão cũng từng vô đó bao nhiêu năm đây. Giờ chỗ đó như nào rồi?

Chán lắm ông ạ, nên con mới tranh thủ dịp tết này đi chơi xa một chuyến.

Để tí lão kể cho cậu nghe về Sài Gòn của lão.

Continue reading “Sài Gòn ơi”