Nhỏ

Phố thênh thang quán nhỏ ta tìm
Đường rộng lớn ngồi bên hẻm chật
Cà phê đắng quyện chung mùi thuốc
Lăn bánh dài đoàn tàu chạy nhanh


Nhỏ Cà Phê 24 tháng 5 năm 2017.

Bài thơ biên nhân một dịp ghé thăm quán nhỏ bên đường ray, nơi mà tôi biết rất lâu rồi nhưng không tới.

Giữa cái náo nức xô bồ, muốn tìm một góc nhỏ, ngồi lặng yên bên những vật cụ rất xa xưa. Thi thoảng bị giật mình cái thót, vì tiếng còi rú của xe lửa, mới ngỡ ngàng thực tại vẫn còn đây.

https://www.facebook.com/cafe.nho.le.van.sy/

 

 

Tiếng Rao Chiều

Buổi chiều ngày 29 tháng 4, ngồi tại quán nét của thằng bạn dưới Trà Vinh. Giữa cái tiết trời oi bức, thấy tiếng rao bánh mì đặc ruột, thấy là lạ.

Khoảng 10 năm trước, lúc còn ở trọ bên Tứ Hải với đồng bọn và mấy ông anh, cứ tới tầm xế đói bụng là lại hóng hoài ngoài đầu hẻm tiếng rao thân thương: ai chưng gai bánh giò không? Ai khoai lang khoai mì đậu phộng hôn?

chung gai banh gio

Tiếng rao ngọt như mía lùi, đâm một phát tận bao tử những sinh viên siêng năng dùi mài kinh sử văn ôn võ luyện ngao du thiên hạ hùng bá bốn phương, học thì ít mà chơi thì nhiều. Cứ xế chiều là lại đói meo, lắm lúc nhịn cả sáng trưa vì mục tiêu lớn lao, nên có đồ tiếp tế tới tận trước cửa nhà là mừng lắm, vì lười mà. Muốn ăn phải lăn zô bếp, nên mấy kẻ làm biếng có cung ắt sẽ có cầu.

Tiếp tục lùi thêm một chút về những năm chín mấy, cứ chiều nào cũng thường được Bà Bác cho ăn ké trái bắp, bịch lạc luộc, củ khoai mì, chén tàu hũ, cái bánh tiêu bánh bò, nên bữa ăn xế trở thành đặc trưng không thể thiếu. Tiếng rao ấy, vô tình trở thành một tiếng gọi thân thương, như tiếng trống trường báo giờ tan học, như tiếng gõ kẻng báo giờ cơm, nó vô tri vô giác gắn liền với những cảm xúc hân hoan khó tả.

Rồi cũng ít còn ai rao hàng nữa, họ thâu vào máy rồi cứ thế phát đi phát lại, câu nào câu nấy y chang nhau, cứ như một con rô bốt vô hồn lặp đi lặp lại. Tôi khẽ buồn, nhớ lại câu đùa vô duyên của ông chủ nhà mỗi khi men say hơi chếch choáng, ai trà đá bánh tét hột zịt lộn không…ai đá…tét…lộn không…

Tiếng rao chiều ấy, đã trở thành một thứ hiếm hoi rồi…

Còn đâu đó chút hồn xưa
Rày đây mai đó nắng mưa dãi dầu

Mời các bạn cùng nghe, để nhớ về Sài Gòn của tất cả chúng ta

https://www.saigon.fm/single-post/2014/10/02/Ti%E1%BA%BFng-m%C6%B0u-sinh-B%C3%A1nh-ch%C6%B0ng-b%C3%A1nh-gi%C3%B2-ch%C6%B0ng-gai-b%C3%A1nh-gi%C3%B2

Cha con

Tối hôm nay đi siêu thị bên Pearl plaza, bắt gặp một con nhỏ mặc bộ đồ có thể nói là hơi cũ so với tụi trẻ mình hay thấy ở siêu thị. Con nhỏ nhanh nhảu chạy tìm chỗ rộng còn trống trong bãi xe để chỉ cho ba nó dắt con xe cub cũ mèm.

Nhà nó đi siêu thị, gia đình có bốn người. Ông bố mặc chiếc quần rằn ri bạc màu, nét mặt hiền hậu nhưng khắc khổ. Sau khi mua hàng xong, chủ yếu là nhu yếu phẩm, ba dắt nó tung tăng lên khu vui chơi giải trí, nói ghê vậy thôi chứ thật ra là mấy cái máy xèng trong siêu thị á.

Con nhỏ ngồi ở phòng karaoke, náo nức chờ ba nó trở về với mớ xèng trên tay. 

Ngày mưa lười biếng ở quán cây

Một ngày thứ hai đầu tuần, đáng ra là rất bận rộn. Đã thế lại còn mưa, thôi mình bùng làm luôn vậy.

Gửi chiếc xe thân yêu khám bệnh tại góc quán quen, bà chủ với cái giọng dõng dạc xác nhận lại vài yêu cầu khó tính, rồi em đi đâu đi còn lại chị lo. Mình là thế, cái gì người ta làm giỏi là mình khoáng hết cho họ, việc gì phải ôm đồm hết khi đó đâu phải chuyên môn.

Ghé quán cây, quán vô tình thấy nhờ cô bạn ca sĩ Võ Lê Vy quen qua Facebook. Một trong những quán cực kỳ ưa thích của mình, xếp ngang The Homes và Cộng (sau này lắp cửa kính nên mình không ghé nữa, chứ đặc biệt kết không gian ở Cộng). Quán cây điển hình một căn nhà xưa với hàng cây làm hàng rào đặt trong chum, một cái giếng xưa chả biết lấp chưa, những ô cửa bên bàn ghế cũ kỹ, một gác thật nhiều sách.

Gọi một ly đen đá, một tô bún bò, ngồi lẩm nhẩm hát theo giọng hát trong như suối reo  của Ngọc Lan, tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt, tháng bốn thôi sao trời vội đổ mưa.

Tiếng dép lạo xạo của bạn nhân viên, tiếng xe cộ phóng vút bên hẻm, hàng cây trước mặt khẽ rung rinh như tán gẫu với một kẻ trốn công việc văn phòng tẻ nhạt ngồi viết văn chương.

Có vẻ như mình đã gồng mình hơi quá, ráng rượt theo những vòng xoay của cuộc sống, mà quên mất rằng thứ quan trọng nhất trên đời này chính là bản thân mình, tội gì phải phí phạm nó, hãy thương nó một chút vậy.

Sài Gòn – nụ cười

Bà cụ già, sáng sớm đạp xe đạp đi bán số, lúc nào cũng cười vui vẻ mời khách. Không năn nỉ, không than vãn, hổng mua thì cười cái rồi đi

Chú bảo vệ ở toà nhà trên đường Trương Định gần phía Nguyễn Thị Minh Khai thấy mình đậu xe sai chỗ, cười một cái, rồi chỉ mình chỗ khác đậu vì chắn lối xe hơi ra cửa. Mình cười lại, gật đầu xin lỗi rồi lụi cụi dắt xe, dòng người đang kẹt cứng cứ thế lấn vỉa hè chạy tiếp.

Con nhóc hàng xóm mới 7 tuổi, bật bài Gee trên điện thoại nghe suốt. Mình ồ lên, chu choa biết cả SNSD luôn à. Nó cười, rồi bẽn lẽn chạy mất tiêu.

Chuyện Sài Gòn

Có anh kia chắc làm xây dựng dắt xe qua đường ngay lúc kẹt, anh nào đó chạy bốn bánh dừng lại chút, mỉm cười gật đầu cái hàm ý qua trước đi tui chờ tí cũng được.
Anh ấy mỉm cười ra chiều áy náy rồi đẩy xe đi vội vã né dòng người đang ào ạt lao nhanh, mồ hôi chảy hai bên thái dương chưa kịp lau.

Sài Gòn, dù ai ghét, mình vẫn yêu.