Chế tên có gì vui?

Từ ngày bị block trang fb cá nhân, ít viết tào lao đi hẳn.

Nay ngứa quá nên xin chấp bút vài chữ.

Dạo này mình thấy rất nhiều trang đi theo cái Trend là post một tấm ảnh nhằm chọc ghẹo, chế diễu một cái tên nào đó. Và rồi các bạn tha hồ tag nhau vô, vui mà, giỡn mà, không có ý gì đâu, thế thôi cũng giận.
Trend này làm mình nhớ tới cái đợt Marketing của Cocacola in tên lên lon với một số thông điệp như dễ thương, trẻ trung, vui tính.
Cả hai cái đều thành công, nhưng mình cực kỳ dị ứng với cái thứ nhất. Không biết là do mình ghen tức với những nội dung đó vì lượng tương tác rất cao hay do tính mình nhạy cảm.
Cũng chả biết nói sao khi những nội dung càng nhảm nhí, càng dung tục, vớ vẩn lại được theo đuổi đến thế. Có cung có cầu.
Thế nên nhiều lúc mình chán cái mạng xã hội Facebook lắm luôn.

Tiếng Rao Chiều

Buổi chiều ngày 29 tháng 4, ngồi tại quán nét của thằng bạn dưới Trà Vinh. Giữa cái tiết trời oi bức, thấy tiếng rao bánh mì đặc ruột, thấy là lạ.

Khoảng 10 năm trước, lúc còn ở trọ bên Tứ Hải với đồng bọn và mấy ông anh, cứ tới tầm xế đói bụng là lại hóng hoài ngoài đầu hẻm tiếng rao thân thương: ai chưng gai bánh giò không? Ai khoai lang khoai mì đậu phộng hôn?

chung gai banh gio

Tiếng rao ngọt như mía lùi, đâm một phát tận bao tử những sinh viên siêng năng dùi mài kinh sử văn ôn võ luyện ngao du thiên hạ hùng bá bốn phương, học thì ít mà chơi thì nhiều. Cứ xế chiều là lại đói meo, lắm lúc nhịn cả sáng trưa vì mục tiêu lớn lao, nên có đồ tiếp tế tới tận trước cửa nhà là mừng lắm, vì lười mà. Muốn ăn phải lăn zô bếp, nên mấy kẻ làm biếng có cung ắt sẽ có cầu.

Tiếp tục lùi thêm một chút về những năm chín mấy, cứ chiều nào cũng thường được Bà Bác cho ăn ké trái bắp, bịch lạc luộc, củ khoai mì, chén tàu hũ, cái bánh tiêu bánh bò, nên bữa ăn xế trở thành đặc trưng không thể thiếu. Tiếng rao ấy, vô tình trở thành một tiếng gọi thân thương, như tiếng trống trường báo giờ tan học, như tiếng gõ kẻng báo giờ cơm, nó vô tri vô giác gắn liền với những cảm xúc hân hoan khó tả.

Rồi cũng ít còn ai rao hàng nữa, họ thâu vào máy rồi cứ thế phát đi phát lại, câu nào câu nấy y chang nhau, cứ như một con rô bốt vô hồn lặp đi lặp lại. Tôi khẽ buồn, nhớ lại câu đùa vô duyên của ông chủ nhà mỗi khi men say hơi chếch choáng, ai trà đá bánh tét hột zịt lộn không…ai đá…tét…lộn không…

Tiếng rao chiều ấy, đã trở thành một thứ hiếm hoi rồi…

Còn đâu đó chút hồn xưa
Rày đây mai đó nắng mưa dãi dầu

Mời các bạn cùng nghe, để nhớ về Sài Gòn của tất cả chúng ta

https://www.saigon.fm/single-post/2014/10/02/Ti%E1%BA%BFng-m%C6%B0u-sinh-B%C3%A1nh-ch%C6%B0ng-b%C3%A1nh-gi%C3%B2-ch%C6%B0ng-gai-b%C3%A1nh-gi%C3%B2

Chuyện đi mua hàng – Đèn pin siêu sáng

Chuyện đi mua hàng.

Tôi đến cửa tiệm vào một ngày nóng nực, tiệm đồ điện mà không lắp máy lạnh, cũng hên là em gái bán hàng dễ thương chỉa thẳng cái quạt vô mặt, mà nghĩ cũng phải lắp máy lạnh thêm wifi và có thùng nước nữa chắc thành kiểu giữa trưa nắng tấp vô chừng nửa tiếng xin miếng nước uống rồi coi hết đồ, xong phán một câu xanh rờn: hổng có tiền mua em ơi chắc em nó lấy lịch ra xem sao tháng 7 âm tới lẹ vl.

Nhỏ: anh ơi loại này tốt nè.
Tui: tiền đâu mua em ơi.
Nhỏ: quê anh ở đâu vậy, nhìn anh không giống người việt (thứ gì chắc như cá kèo, mua có một cái mà săm soi từ đầu tới đít)
Tui: anh ở sao hỏa tới em ạ, xứ đó hơi xa mặt trăng nên đêm đêm có cái này mới mần ăn được.
Nhỏ: à, anh đi phượt đúng không anh.
Tui: hổng phải, anh làm nghề giống trong bài thơ này nè : canh ba thức giấc trộm gà, nửa đêm lẳng lặng vô nhà dắt xe.
Nhỏ: anh hành nghề lâu chưa anh, sao em hổng thấy báo đăng
Tui: 6 năm rồi em ạ, mới được thả ra phục vụ cộng đồng tiếp.
Nhỏ: chắc anh cũng phải 85 là ít nhẩy.
Tui: thôi tui không mua nữa (đã bị gắn mác người ở đẩu đâu còn thêm già và xấu).
Nhỏ: thôi mà anh đẹp troai.
Tui: lấy anh 2 cây 😣😣😣

Link cho người quan tâm: http://quangloi.vn/

Mua cả năm rồi, vẫn xài tốt, pin 1 tháng nên sạc một lần để tránh bị chai

 

Mùa hè ký ức

Tuần trước, về Tây Ninh đi đám cưới thằng bạn, giữa trưa nằm võng đung đưa chợt nghe tiếng ve kêu rộn ràng, ngỡ ngàng nhận ra đã bao lâu không còn háo hức chờ ngày phượng nở đỏ…

Giấc ngủ trưa chập chờn như gợi lại chút ký ức của mùa hè gần hai mươi năm về trước.


Giải bóng đá năm đó, tôi lên sân trường cổ vũ tụi nó, thật ra nguyên do lớn nhất quyến rũ là mấy ổ bánh mì kẹp thịt chuẩn bị cho đội bóng, thời đó cái ăn cái mặc đâu có dễ dàng như bây giờ…Cú sút của một cầu thủ nào đó bay chệch hướng vỡ nát cái đèn điện ngoài hành lang lớp học, nghe xoảng một cái giật mình ăn xong ổ bánh mì chạy ra thùng trà đá bự làm một ly.

Continue reading “Mùa hè ký ức”

Kể chuyện đi làm của kỹ sư Thủy Lợi ( Ma )

Nguồn : https://vozforums.com/showthread.php?t=5846181

Tác giả : No.Reaseon2

Để tôi biên lại theo dòng thời gian từ hồi còn là sinh viên cho các bạn mới tiện theo dõi nhé.
Nhiều bạn cứ bảo tôi đóng watermark vào không bị lều báo chôm chỉa bản quyền nhưng ở đây tôi không coi nó là truyện, mà chỉ là chuyện, những câu chuyện đời, chuyện nghề mà mình đã từng trải qua. Kể ra đây cho các bạn nghe, những bạn đi làm rồi nếu có chuyện hay thì cũng xin kể ra, những bạn sinh viên đang ngồi ghế nhà trường nếu theo con đường xây dựng thì nên đọc tham khảo để rút kinh nghiệm, nhất là khi đến những vùng đất lạ mà mình chưa tường.
Tập 1: Tập này tôi biên cho mấy ông # dứoi thắc mắc cái chuyện ở Mỹ đình hồi tôi còn sinh viên , kể ở cái thớt thấy ma trong nhà nghỉ ( bị xoá rồi ).
Đêm Mỹ Đình huyền ảo : ( lấy theo anh Tạ Biên Cương cái ) :
https://vozforums.com/showpost.php?p…5&postcount=53

Continue reading “Kể chuyện đi làm của kỹ sư Thủy Lợi ( Ma )”