Ngày mưa lười biếng ở quán cây


Một ngày thứ hai đầu tuần, đáng ra là rất bận rộn. Đã thế lại còn mưa, thôi mình bùng làm luôn vậy.

Gửi chiếc xe thân yêu khám bệnh tại góc quán quen, bà chủ với cái giọng dõng dạc xác nhận lại vài yêu cầu khó tính, rồi em đi đâu đi còn lại chị lo. Mình là thế, cái gì người ta làm giỏi là mình khoáng hết cho họ, việc gì phải ôm đồm hết khi đó đâu phải chuyên môn.

Ghé quán cây, quán vô tình thấy nhờ cô bạn ca sĩ Võ Lê Vy quen qua Facebook. Một trong những quán cực kỳ ưa thích của mình, xếp ngang The Homes và Cộng (sau này lắp cửa kính nên mình không ghé nữa, chứ đặc biệt kết không gian ở Cộng). Quán cây điển hình một căn nhà xưa với hàng cây làm hàng rào đặt trong chum, một cái giếng xưa chả biết lấp chưa, những ô cửa bên bàn ghế cũ kỹ, một gác thật nhiều sách.

Gọi một ly đen đá, một tô bún bò, ngồi lẩm nhẩm hát theo giọng hát trong như suối reo  của Ngọc Lan, tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt, tháng bốn thôi sao trời vội đổ mưa.

Tiếng dép lạo xạo của bạn nhân viên, tiếng xe cộ phóng vút bên hẻm, hàng cây trước mặt khẽ rung rinh như tán gẫu với một kẻ trốn công việc văn phòng tẻ nhạt ngồi viết văn chương.

Có vẻ như mình đã gồng mình hơi quá, ráng rượt theo những vòng xoay của cuộc sống, mà quên mất rằng thứ quan trọng nhất trên đời này chính là bản thân mình, tội gì phải phí phạm nó, hãy thương nó một chút vậy.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s