Cho người đi, cho người ở lại


anigif_enhanced-32310-1442252810-2-71ab3

Nếu một ngày bọn mình chẳng cưới nhau
Anh vẫn thế thôi, lấy một cô vợ khác
Gom những mảnh tình yêu vỡ nát
Anh cất vào lòng, ở một góc xa xăm

Cô vợ của anh chẳng biết chuyện bọn mình
Sẽ sinh những đứa con không gọi em là mẹ
Anh vẫn cười vui, anh nghĩ anh nên thế
Người vợ nào cũng đáng được yêu thương

Em sẽ cũng thế thôi, khi mỗi đứa một đường
Chọn cho mình một người đàn ông khác
Pháo nổ rợp đường, ồn ào tiếng nhạc
Đám cưới rộn ràng, em xúng xính váy hoa

Em có những đứa con, anh chẳng phải là cha
Ngày vẫn nấu ăn, những món chồng em thích
Em vẫn đi chơi, xem phim, du lịch..
Cuộc sống vẫn êm đềm, như chưa biết đến anh

Nhưng giữa bộn bề tất tả chậm nhanh
Còn có đau thương cho tình yêu đã lỡ?
Mơ ước giản đơn, đã trở thành dang dở
Ta sống nửa hồn, nửa đã chết từ lâu

Một nửa hồn đã mất lúc xa nhau
Ta đem chôn cùng những niềm hy vọng
Còn thân xác, vì đời, nên vẫn sống
Vẫn nói cười, vẫn cố tỏ yêu thương

Rồi gặp nhau giữa tấp nập phố phường
Liệu ta có thản nhiên quay mặt
Hay ôm chặt lấy nhau, tủi hờn nước mắt
Bọn mình sẽ thế nào? Nếu ta chẳng cưới nhau.

VUNGOCANH


 

Em từng viết cho anh ngày ra đi
Giờ ngồi viết cho anh ngày trở lại
Thành phố vẫn thế thôi đông đúc và lạc lõng
Chỉ chúng mình là nhàu nhĩ hơn xưa.

Muốn nói quá nhiều nhưng im lặng quá lâu
Đã định tìm bình yên trong màu mắt
Bề bộn thế mà thản nhiên đến lạ
Xiêu vẹo đời nhau trong nụ cười buồn

Thành phố vắng anh, em tự vỗ về mình
Tự ôm vai gầy tự xoa tim lạnh
Giờ thành phố đón anh về đúng mùa giá buốt
Em vẫn tự nhủ lòng “thành phố chỉ mình em”.

Đừng xót xa nhau khi năm tháng úa màu
Chúng ta già đi trong từng ngày mới
Tình yêu cũ rồi thôi đừng nâng niu mãi
Vai em gầy, tim anh cũng xanh xao

Anh dặn em nhiều nhưng toàn chuyện đẩu đâu
Chuyện lấy chồng, làm dâu, chọn người gửi phận
Em ngồi cười mà lòng nghe đắng đót
Biết dặn anh gì cho đủ lòng em…

Thành phố đã lên đèn ta về với ta thôi
Lúc hai đứa bước vội về hai phía
Em nghe mơ hồ như có gì rạn vỡ
Ở phía em và ở phía anh…

Thành phố này không phải thuộc về em
Ta không thuộc về nhau trong hai từ “định mệnh”
Nhưng thành phố đón anh về xin hãy bao dung nhé
Để ngọn lửa ước mơ… trong anh được cháy bùng!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s