Nổi bật

Hạnh Phúc Để Thành Công – Khoá 32 – Phượng Hoàng Lửa – Sống Xứng Đáng

Bài viết sẽ được biên tập và chỉnh sửa sau khi có thời gian.

Mộng Đào Nguyên

Gần 3 năm, tôi quyết định trở lại thăm Đà Lạt vào đúng mùa Mai Anh Đào đang rộ. Và cái cảm giác của chuyến đi này nó vừa dễ sợ vừa mang lại cho tôi một mớ bài học.

Tối ngày đầu tiên, nhóm chúng tôi tập trung ở cây xăng Thị Nghè. Dù biết chắc là sẽ phải chờ khá lâu nhưng thật sự không ngờ là tới tận 11g30 tối xe mới lăn bánh. Đây là một trong những lý do lớn nhất tôi không muốn đi chơi nhóm.

Chụp nhóm trước khi nhổ trại

1g30 sáng, xe tới Madagui. Trời chưa lạnh lắm. Giấc ngủ không tới nổi. Khi qua khỏi đèo Bảo Lộc, chắc trời mát làm tôi ngủ quên mất, đi kèm với một cơn ác mộng hãi hùng mà ở lần dậy tiếp theo thì người đã lạnh buốt do đá tung cái chăn. Cố giỗ mãi giấc ngủ mà không được, tôi ngó qua cửa sổ đoán xem đang tới đâu rồi. Ngang đèo Prenn, mặt trăng thoắt ẩn thoắt hiện như cái bánh tròn trĩnh bị ai gặm mất một miếng. Ngẫu nhiên làm sao khi playlist nhảy vào bài Luna.

Xe dừng khoảng 5g trước tiệm cà phê mà đoàn sẽ ghé ăn sáng, tranh thủ lúc bác tài đi khảo sát tình hình mở cửa, tôi phi xuống đi dạo mấy vòng. Thời tiết lúc đó chắc vào khoảng 10 độ, gió lâu lâu lùa cho một cái, tay chân run lẩy bẩy do chưa kịp thích ứng, lại leo lên xe ngồi chờ nắng lên.

Tờ mờ sớm lạnh

Sáng hôm đó mây bay rất đẹp, lâu lắm rồi mới đứng ở cái mảnh đất mà mình luôn muốn thuộc về này hít đầy một bầu không khí trong lành mát rượi, tâm trí không còn phải suy nghĩ quá nhiều về biết bao thử thách trước mặt. Mọi người vào khuôn viên quán và túa nhau đi chụp hình, tôi kiếm vài góc không có người để ngắm hoa. Lâu lâu lại có người nhờ chụp hình (dù thực ra tôi rất lười chụp hình có người trong đó).

Tầm 7g30 sáng thì được ăn bánh mì bò kho ngon ơi là ngon. Trời đang lạnh vầy mà húp vào cái gì ấm nóng thì cũng đều thấy ngon cả, nhai thêm vài trái ớt xanh tỉnh cả người. Sau đó là một ly cà phê Kah lúa, béo béo thơm thơm. Nghe đâu là rượu lúa lên men trộn vào cà phê, uống mà cảm giác tim đập tưng tưng.

Mọi người tiếp tục loay hoay xuống Kombi Land chụp hình với lũ xương rồng và bối cảnh. Người đông như kiến. Tôi bỏ ra ngoài kiếm một góc hít mùi phân chuồng đang còn mới, hai con chó nhỏ nằm phơi nắng gọi mãi không thèm ra, chắc cũng biết cẩn thận người lạ.

Xà quần tới trưa thì mọi người cũng chịu lên xe đi ăn Yaourt phô mai và trứng gà lòng đào. Ôi thánh thần ơi bao nhiêu năm lên Đà Lạt mà chưa hề ghé cái quán ăn ngon như thế này. Đọc một cuốn sách, nghe một câu chuyện, đi một chuyến, cũng giống như đãi cát tìm vàng, đôi khi chỉ đạt được một là đủ. Cô chủ gần lục tuần vẫn còn rất khoẻ mạnh và tinh tường, làm ăn chỉnh chu đâu vào đó. Lân la bắt chuyện hỏi mãi cô cũng chỉ cách làm Yaourt, trứng gà lòng đào, với nước chấm đặc biệt.

Sau khi ăn lại là ăn, đi tour đôi khi nặng lòng cái zụ này, bao tử tôi đâu có cùng nhịp với mấy người xung quanh. Trước quán lẩu là một cây Hoa Ban Trắng nở rộ đẹp nhức cả mình mẩy. Cái nắng ban trưa soi rọi từng bông hoa đang trú mình trên cành trơ trọi lá. Lẩu cũng tạm.

Chúng tôi về Homestay của một người bạn để gửi đồ đạc và tắm rửa. Ở đó có một chú đen tên sữa, một chú vàng nhút nhát cứ nằm một chỗ sủa inh ỏi, một cô mèo màu trắng mắt xanh tím hiền ơi là hiền. Bên hàng xóm có 2 cây nhài Nhật (forget-me-not) đang kín cả hoa, tím xen trắng. Ai ơi lên xứ ngàn hoa, đâu cũng hoa với hoa. Nghe nói là ngắm hoa giúp con người cải thiện tâm trạng lắm. Hoa là tình yêu của trời và đất, ta chỉ ngắm thôi, cớ sao vẫn có người muốn ngắt mang về làm của riêng. Bốn mùa chung nỗi cô đơn, lòng ngỡ nguội lạnh ấm lên mấy phần.

Một chuyến xe Jeep kinh hoàng trên đường gập ghềnh đá tảng, một mớ ba lô kèm đồ đạc. Tranh thủ lôi cái ghế, cái ly và lon bia ra tranh thủ sống ảo. Vì tôi biết khi đám đông hỗn độn lên tới là thua. Được vài tấm, tôi lại chú tâm vào việc nhóm lửa và chuẩn bị đồ ăn, đám đông xung quanh thì mải mê chụp hình và tung tăng, người thì vẫn cặm cụi làm lo cho mấy chục miệng ăn. Tôi vẫn nghĩ rằng, thế giới này quả thực không có công bằng. Và người có tiền, không hẳn đã biết cách cư xử sao cho đúng.

Hoàng hôn xuống rất đẹp, bếp nổi lửa, thịt nướng lên. Thế mà tầm 6g trời sập tối như thể đang ngồi coi tivi mà cúp điện, tranh thủ dựng được tấm tăng trước đó và bây giờ gió tốc cứ như muốn lên buồm ra tận khơi xa. Gió đi kèm với sương, lạnh kinh dị. Tầm 7g tối thì mọi người đã có vẻ no nê và muốn đi nghỉ. Chỉ còn lại vài gương mặt kì cựu nãy giờ mần và nướng đồ ăn vẫn còn ngồi lại tâm sự. Sau này đi đâu lạnh phải xách theo một chai sa kê nóng, cái cảm giác nó ủ ấm tâm hồn thật không chê vào đâu được.

8g tối, gỡ tăng do gió quá mạnh. Bếp cũng nghỉ. Mọi người nằm ngoài đồi ngắm dải Milky Way bị phủ bởi quá nhiều mây. Cái áo khoác cũ kỹ đã không còn làm tốt nhiệm vụ giữ ấm, ba lô chật đồ sống ảo bỏ luôn mũ len và găng tay, tất chân thì không đủ dày, sương suống nhiều, người bắt đầu có cảm giác đuối nên đành quay vào lều ngủ. Và một đêm hãi hùng nhất trong đời được trải qua. Trong bóng tối, cái lạnh nó xâm chiếm từng phân thịt một. Nó len lỏi từ đầu ngón chân ngón tay, lan dần tới bắp đùi, lưng, bụng, cổ, đầu, và toàn thân. Cái lạnh nó như những mũi kim chích cứ thế lâu lâu đâm vào chân, chốc lát lại phải trở mình, mãi mà không thể vào giấc. Nửa đêm, có một nhóm ở đâu phóng xe ngang đó la hét, tưởng có cướp nên tính cảnh giác trỗi dậy, xẻng sẵn trong tay. Rồi mọi thứ lại yên lặng, gió cứ thể thổi mấy cái lều bay phần phật, chỉ sợ bay luôn xuống đồi thì không biết phải làm thế nào.

Thiếp đi chắc lúc 2g, ngủ được xíu tới 4g, trời qúa lạnh, chẳng biết làm gì trong bóng tối, suy nghĩ miên man trôi đủ kiểu. Có những người ngủ cái một, ngáy khò khò, giá mà mình cũng được vậy.

Sáng dậy sớm, mang bình trà và cà phê ra pha, hớp nốt cốc rượu còn thừa đêm qua, hơi thiu nhưng có còn hơn không. Lúc thiếu thốn thì chẳng bao giờ chê trách gì cả, chỉ có làm màu khi thừa mứa thôi. Xuống đáy thì mong về bờ, lời 20% thì trách sao không lên 50, lòng tham con người ngẫm ra, không có điểm dừng. Ngồi ngắm mặt trời lên, cà phê với trà, quên mất lấy bánh ra ăn, đầu với chả óc. Lạnh quá tê não luôn rồi.

Dọn dẹp mang đồ về cùng với đôi chút tiếc nuối. Ăn trưa lẩu gà lá é tàm tạm, chỉ bằng 30% cái lẩu ăn vào một đêm mưa năm 2016. Ghé cà phê xưa hát nghêu ngao vài câu, lại rảnh háng coi vân tay cho người khác. Tật không bỏ được.

Chiều xuống, lê bước bên hồ rồi lên chợ ăn súp cua, trúng ngay bột ngọt vật làm lên xe nằm vật vờ tới lúc về. 4g sáng về tới SG, tất tả chuẩn bị đi làm, một ngày khác đã đến hôm nay…

Chuyến đi không để lại nhiều cảm xúc cho lắm ngoại trừ đêm giá lạnh một mình run cầm cập tưởng không chịu nổi. Hoá ra vẫn còn trâu bò gớm. Tiếp tục cày bừa và mua thêm đồ đạc vậy. Hẹn lần tới gần đây thôi.

Coin mới, ai tin mình thì đăng ký, bài quảng cáo nên hết 13 ngày sẽ xoá

Initiative Q is an attempt by ex-PayPal guys to create a new payment system instead of payment cards that were designed in the 1950s. The system uses its own currency, the Q, and to get people to start using the system once it’s ready they are allocating Qs for free to people that sign up now (the amount drops as more people join – so better to join early). Signing up is free and they only ask for your name and an email address. There’s nothing to lose but if this payment system becomes a world leading payment method your Qs can be worth a lot. If you missed getting bitcoin seven years ago, you wouldn’t want to miss this.

Here is my invite link: https://initiativeq.com/invite/g0LjFJoe7

This link will stop working once I’m out of invites. Let me know after you registered, because I need to verify you on my end.

Buồn ở lại

Buổi sáng, trời đục như miếng bánh bèo chén, lòng lạnh ngắt.

Tôi đồ rằng, sinh ra trên cuộc đời này, ai cũng phải có cho bản thân một nỗi buồn, dù ít hay nhiều. Khổ nỗi, nỗi buồn lại là thứ không có hình hài, không có định nghĩa cụ thể, vô cùng trừu tượng. Theo định nghĩa, thì nỗi buồn là thứ tương phản với hạnh phúc, như số âm so với số dương, như màn đêm so với ban ngày, như mùa đông so với mùa hạ. Thế giới ở bên ngoài mặc dù khá giống nhau, nhưng mỗi người lại cảm nhận một cách khác, rồi đem vào trong thế giới nội tại của mình. Lấy từ ngoài vào trong thì dễ, đem từ trong ra ngoài mới khó nhằn. Bởi vậy, diễn tả nỗi buồn là thứ không dễ dàng chút nào, đâm ra ta cứ giữ khư khư nó trong lòng mình. Vì có nói ra cũng chẳng mấy ai hiểu.

Chẳng có mùa đông mãi mãi,
Xuân cũng chưa một lần không ghé ngang.

Ai cũng bảo rằng làm nghệ sĩ thì phải buồn. Thực ra thì ai mà chả buồn. Chỉ là người nghệ sĩ có cái cách tài tình của họ trong việc mô tả nỗi buồn. Thí dụ như bài thơ Thu Ẩm của Nguyễn Khuyến:

Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt,
Làn ao lóng lánh bóng trăng loe.
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt?
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe.

Cái buồn man mác, cái buồn bế tắc của một người thi sĩ bất lực trước nhân thời thế thái.

Hầu hết chúng ta chọn câu chữ để mô tả nỗi buồn. Thi sĩ thì mượn cảnh vật, cảnh người. Văn sĩ thì tạo ra những nhân vật trong câu chuyện thực tại hoặc phi thực tại. Nhạc sĩ thì buông lên lời hát đi kèm âm nhạc, những tầng sóng nỗi buồn chạm vào tâm can của người nghe. Chúng ta không diễn giải được tại sao lại có cảm giác buồn khi đọc một câu chuyện, nghe một đoạn nhạc, ngắm nhìn một bức tranh. Có khi là chiều chiều dắt xe ra về, nhìn bóng hoàng hôn đổ dài màu đỏ, nhìn khói lam chiều, nghe mùi cơm khê cũng tự dưng cay cay khóe mắt.

Nếu mà bạn không có một tí xíu nỗi buồn, bạn chắc chắn vui hoài, vậy là bạn hạnh phúc hoặc điên. Nỗi buồn giữ chúng ta lại với nhau, giữ cho ta tồn tại. Nói hoặc viết ra nỗi buồn không có nghĩa là chấm hết (chia cho 0) mà chỉ là giảm nhẹ (chia đôi). Mỗi lần san sẻ, nỗi buồn lại nhẹ gánh đi một chút, nhưng nó vẫn còn đó, còn một mảnh tí teo nằm sâu trong tâm hồn.

Trong vô thức, chúng ta đi kiếm người có nỗi buồn giống mình. Là loài người, bản chất tập thể đã ăn sâu trong tập tính sinh tồn, ta phải kiếm người giống mình. Người mà khi nhìn sâu vào mắt họ, ta có thể thấy qua khung cửa sổ lấp lánh đó, có một kho báu ẩn giấu ở trong ngôi nhà. Đôi khi họ sẽ mời ta vào, cho ta chiêm ngưỡng một chút. Để tớ kể cậu nghe nhé, đây là cuốn băng hồi tớ còn bé, ngày đi học đầu tiên bị cô la. Cuốn thứ hai, khi tớ 16 tuổi, lần đầu trái tim chệch mất một nhịp vì nụ cười của ai đó. Cuốn thứ ba, khi xa nhà, sống một mình nơi đất khách. Cuốn thứ tư, lúc đi làm, bị Sếp chửi như tát nước vào mặt. Cuốn thứ năm, lần đầu đi một mình dưới mưa, trái tim tan vỡ theo những dòng chảy xát vào mặt. Nhưng rồi tớ không còn đau nữa, tớ bị người ta cướp mất một phần cuộc đời của mình, rồi giấu nhẹm đi đâu đó, tớ chẳng biết kiếm ai để đòi về.

Ai cũng có cho mình những nỗi buồn thật đẹp ấy nhỉ, chôn sâu trong cái giếng khô cằn nơi khu vườn. Mong cho một ngày nguồn nước ngầm vô tình chảy tới, nỗi buồn trồi lên, cho ai đó đi ngang qua được ngắm nghía.

Tặng bạn một khúc ca

Làm sao vui?

Những điều bé nhỏ

Người ta có thể vui vầy một tí qua mùa Noel, đêm giao thừa ngắm pháo bông, và rồi sau đó là chạy hối hả tất tả cho kịp tết đang sát sau lưng. Thời chưa Covid, ta còn lên kế hoạch xa được. Giờ, lắm lúc chả biết ngày mai sẽ ra sao. Thiên Nga Đen đầy trời.

Căng thẳng ập đến liên tục, ai cũng bận bấu víu lấy cuộc đời của họ. Thời xưa còn rảnh rang, còn có thể dành thời gian và tiền bạc cho nhau. Giờ gần như 90% câu trả lời là bận. Thứ làm mình vui, ít dần.

Tối qua sau khi điều chỉnh kế hoạch trade thì sáng dậy thấy khớp 2 lệnh cũng ngon. Một bài học tối qua làm trưa nay mình quyết đoán hơn. Như đánh bài poker, trong 20s phải lập tức ra quyết định, dứt khoát, lạnh lùng. May sao lại thắng nhỏ nhỏ. Thị trường lại phát quà.

Sáng nay, nắng có vẻ mịn màng hơn, chắc xuân đang về. Trên con đường phủ bóng xanh của hàng điệp hai bên, mình bắt gặp một cặp đẹp đôi tới nỗi phải thẫn thờ để viết nên bài này (dù dạo này mình cực kì lười viết). Một cô một chú, tuổi đời ngót nghét phải thất thập cổ lai hi, tóc bạc trắng, nắm chặt tay nhau bước trên đường. Cô mặc áo bà ba màu tím hoa cà, loại mà thời ông bà ta hay mặc, tay xách bịch đồ đạc gì đó. Chú mặc áo sơ mi trắng phau, quần kaki xám đóng thùng, tay cầm một bình nước đã rỗng. Tay còn lại, họ nắm vào bàn tay còn lại của nhau, bước chậm rãi trên đường.

Chả hiểu sao, tôi hay vui, thậm chí là hạnh phúc tột độ vì mấy điều nhỏ bé con con ấy. Như là ngồi cà phê trò chuyện với chú giữ xe, như là đi ăn bún bò cô út nói à hôm nay lười không nấu mới ra ăn nè, như là ông chú bán hủ tiếu mỗi lần tới lại kêu con gái lấy đồ nhanh cho anh ăn còn về.

Cuộc đời ấy, đôi khi chả cần phải làm gì to tát cả. Cứ mấy chuyện nhỏ, làm được bằng cả tấm lòng, đôi khi lại vui.

Tẩu hoả nhập ma

Sau 2 tuần trade một cách điên cuồng không ngừng nghỉ, tỉ lệ thua khoảng 70%, ăn ngay lập tức vào 30%. Mình nhận ra mình đã bị nghiện trade, nghiện một phần thưởng ngẫu nhiên tức thì. Thế rồi đọc xong cuốn Trading In The Zone mình đã rút ra được khá nhiều bài học để áp dụng liền lập tức.

Cái dở của mình là rất dễ bị đắm chìm vào trạng thái nhập tâm (flow) và may là sau khi chìm một thời gian nhờ các mỏ neo về tâm lý lẫn kỹ năng chiêm nghiệm bản thân giúp mình sớm nhận thức được mình đang hành động chưa đúng chiến lược và cần thay đổi. Sự thay đổi thường đến với mình rất nhanh.

Mình sẽ chia sẻ nhiều hơn về trải nghiệm trading trong 3 tháng sau khi hoàn tất chuỗi 21 ngày tự vấn lại những gì mình đã làm, dự đoán, cả đúng lẫn sai, tại sao mình lại làm vậy.

Thật ra mình vẫn lời khá nhiều, thậm chí có lệnh tầm 3 tiếng là lời 10$, việc duy nhất mình làm là nhìn biểu đồ, đặt lệnh báo giá, giá tới thời điểm là mình mua vào và đặt lệnh bán ra ở ngưỡng mong muốn. Sau đó thì chờ khớp lệnh và không cần làm thêm gì. Tuy nhiên, do ăn được quá nhiều, mình đâm ra nghiền và muốn ăn nhiều hơn. Đã bao giờ bạn bị cảm giác này chưa, chỉ bốc thêm 1 miếng khoai tây chiên nữa, rồi sau đó là cả dĩa. Đấy, mình bị như vậy với trading, làm cho mình đặt lệnh điên cuồng. (Ngày cao điểm mình đặt gần 100 lệnh, hihi, may là chơi có chiến lược lâu dài nên chưa cụt vốn).

Mình đang tự phế võ công tu luyện lại từ đầu, 21 ngày nữa nhé. Đón xem 😇

Bài viết không gợi ý hay cổ vũ anh em đi làm trader, nghề này rủi ro 99%, 90% thua tiền cho thị trường. Mình chỉ nói về cách mình nhìn thị trường như thế nào, cách mình trôi theo dòng chảy của thị trường để nhặt mấy đồng lẻ, chứ mình không thắng nổi thị trường, mình chỉ là một con cá bơi loay hoay giữa lòng đại dương chờ định mệnh trôi về phía.

Học đi học lại

Mùa đông năm nay, chẳng hiểu sao tôi hay thắp nến. Có lẽ giống như Cô Dâu của Yêu Tinh, tôi vẫn mộng mơ rằng sẽ có một lần nào đó thổi nến thì Thần sẽ hiện ra. Hoặc ngược lại, có ai thổi nến và đưa tôi ra khỏi nơi tận cùng thế giới.

Ảnh : https://koreandramaland.com/listings/jumunjin-beach-breakwater/

Chúng ta chỉ thực sự học được bài học yêu thương chính mình khi quyết định lựa chọn yêu thương một ai đó. Cha mẹ, vì yêu thương con cái, mà sẵn sàng hi sinh mọi điều từ bản thân họ, thậm chí là cả mạng sống. Đây là một mã nguồn đã được Mẹ tự nhiên khắc sâu vào cốt tủy và gen.

Nhưng, phần lớn chúng ta vẫn yêu thương theo cách sở hữu, bởi vì Gen vị kỷ còn tồn tại. Chính cái ý muốn đó đã gây ra chiến tranh-đổ máu trong suốt lịch sử loài người. Nhân danh tình yêu để hợp thức hóa những hành vi phi đạo đức đã diễn ra suốt mấy ngàn năm. Người lính ra chiến trường, cũng chỉ là con người, có cảm xúc – biết sợ hãi – có lương tâm (trừ 4% sinh ra đã là kẻ thái nhân cách bị tước mất lương tâm). Trong tâm tưởng của họ, bị xóa mờ nhờ một niềm tin mới: Tôi đang chiến đấu nhân danh gia đình, tổ quốc, và vì những người động đội đang sát cánh bên mình. Niềm tin ấy giúp xóa bỏ những ký ức đau thương, mất mát, những trai nghiệm tàn khốc đang xảy ra một cách tạm thời. Nhưng khi cuộc chiến kết thúc, họ trở về với một tâm lý bị sang chấn, họ đã đánh mất một phần nào đó của con người họ. nhiều khi mất cả phần đời còn lại để chữa trị.

Biết bao năm tháng yêu thương sai cách để rồi nhận về tổn tương, có người đã khóa hết mọi ngóc ngách, mọi cánh cửa dẫn lối tới tâm hồn. Mọi ánh đèn trong các hành lang không còn sáng, băng tuyết phủ khắp mọi chốn, trái tim đặt vào Bắc Cực, cảm xúc khô héo như cái cây trong mùa đông vĩnh cửu. Tất cả mọi thứ được vận chuyển tới bên rìa thế giới, nơi thời gian và nhận thức không cách nào tìm được. Như hố đen trong Interstellar, hay đường hầm thời gian trong The King, mọi thứ được chôn ở đó, chỉ còn lại một người mất đi một thứ gì đó quay về thực tại và tiếp diễn thêm mấy mươi năm cuộc đời. Xuân Hạ Thu Đông vẫn trải qua với đầy đủ mọi hương vị, chỉ trừ yêu thương.

Có người đã từng nói với tôi rằng: “Thế giới của anh cô đơn quá, cái lục đó đẩy tất cả ra xa, mạnh đến nỗi mà có ai đó vô tình tiến vào thì chỉ nhận lại tổn thương.” Bằng các thủ thuật và kỹ năng tâm lý được đào tạo, rèn luyện, cùng với sự tập luyện vừa ngẫu nhiên lẫn có chủ đích, tôi quen với việc sống khi có những vết gai đâm sâu vào tim. Và điều ấy, làm cho tôi diễn xuất rất giỏi, tôi che dấu toàn bộ cảm xúc và chỉ thể hiện ra những thứ người trước mặt mình muốn thấy. Để rồi, lúc chỉ còn đối diện với chính mình, chịu đựng sự bất hòa của nhận thức, con người thật như đứa trẻ bị nhốt ở nhà cứ thế khóc lóc, dãy dụa, la hét, năn nỉ,…Có lần tôi đã nhân cách hóa rằng một số tính cách xấu của chúng ta thì tương tự như một gia đình phải có đứa con ngoan và hư. Mọi thứ vốn bất toàn. Nhà nào cũng có rác. Ai cũng phải vác thánh giá của mình.

Cảm giác khi mất đi một điều gì, thường đau đớn gấp đôi so với khi nhận được một thứ tương tự. Bởi thế bản năng của chúng ta luôn mách bảo rằng thà không đặt cuộc vì sợ sự mất mát, còn hơn là có một xác suất nhỏ trong việc thắng cả ván bài. Tuy nhiên rồi sẽ có một ngày, một người sẽ xuất hiện khiến thế giới của chúng ta được dựng xây với biết bao quy tắc, thì đột nhiên bị phá vỡ hết. Đôi khi thứ chúng ta cần chỉ là một người lắng nghe và chấp nhận, là quá đủ. Cái tôi bị giam cầm bấy lâu trong bóng tối bỗng nhảy vụt lên cầm lấy ánh sáng được trao giữa màn đêm đen kịt. Để rồi từng bước một, vượt qua bao chông gai thử thách, qua cạm bẫy của cái tôi phàm phu đã xây nên chỉ để bảo vệ chính bản thân không tự làm đau chính mình thêm nữa, từ bên rìa thế giới, cuối cùng cái tôi thật sự đã quay về.

Khi thân, tâm, khẩu được hòa làm một. Khi chúng ta lựa chọn trở về là chính mình, mỏng manh – yếu ớt – đầy tổn thương, cũng là lúc các vết thương bắt đầu rỉ máu, lên da non, rồi dần dần liền sẹo. Động lực lớn nhất, hóa ra chính là động lực từ sự yêu thương sâu bên trong trái tim, để mà đương đầu với sóng gió thử thách cuộc đời mang đến. Trong cuốn sách Cởi Trói Linh Hồn, có một đoạn nôm na thế này: “Dù có mệt mỏi đến thế nào, chỉ cần người chúng ta thương yêu nhắn rằng họ đang cần ta, ngay lập tức sẽ có một năng lượng dự trữ mạnh mẽ xuất hiện nạp đầy châu thân, để ta vùng dậy như người mẹ có thể nâng chiếc xe nặng hàng trăm kí để cứu đứa con mình đang bị kẹt.” Đây là một điều bí ẩn phần nào có thể giải thích bằng khoa học, rằng cơ thể vốn không dùng hết toàn bộ sức mạnh tiềm ẩn, cho tới khi có điều gì đó thực sự quan trọng trong cuộc đời.

Xin mượn một vài trích dẫn khác của Haruki Murakami để chốt lại bài viết vốn đã hơi dài dòng và lan man này.

Phải chăng, cuộc sống hiện tại, chúng ta có quá nhiều bí mật phải che dấu, hàng tá vai phải diễn khi đối mặt với người đời. Để rồi, cho tới một ngày có một người để san sẻ, và nhận ra chỉ cần một người hiểu được phần nào đó suy nghĩ, tư duy, mà lời nói chỉ diễn đạt được đôi ba phần, là quá đủ. Họ như một bản phục hồi, vá lỗi cho hệ điều hành đang chạy không ổn định, trở lại tươi mới và đầy hiệu suất hơn. Dù cho không thể bên nhau trọn vẹn kiếp nhân sinh, ta vẫn có thể mỉm cười và nhớ về những tháng năm ấy, như những chương sách hay phân đoạn phim đẹp đẽ nhất trong cuộc đời.

Như hạt giống mà Jeong Tae-eul đã gieo ở vùng không có thời gian và không gian, cuối cùng đã nở hoa.

Bài học lớn nhất mà tất cả chúng ta đều phải học trong muôn vàn kiếp sống của mình chỉ gói gọn trong 2 chữ: Yêu Thương.

Một ngày lạnh ấm áp

Làm bánh

Hôm qua mình nằm một ác mộng kéo dài, từ chuyện cái xe hư tới chuyện mất đồ đạc, và biến cố xảy ra đầy nhà. Những nỗi sợ của nhận thức còn lưu lại trong tiềm thức được vô thức chuyển hoá và kể lại qua những hình ảnh rời rạc nhưng sống động. Để ta phần nào vơi đi và sống tiếp.

Sáng nay, tâm không ổn lắm, thị trường sau một ngày đỏ máu đã xanh dần lại. Thôi mình quyết định trị liệu bằng nấu ăn. Mình cũng tào lao lắm, định rằng sẽ nấu món này nhưng ra tới tủ lạnh lấy đồ là tuỳ hứng mà chế biến. Thấy mấy quả trứng còn dư, mình đem khuấy nghĩ sẽ chiên mỏng, ai dè hứng chí đổ luôn bột mì vào nhào nặn, thế là ra được thành phẩm.

Mình không biết rằng, trong vô thức mình làm một số thứ mà ngôn từ vô phương diễn đạt, để phóng chiếu lại các ký ức ngày xưa. Và đây là một đoạn mình phóng loạn xạ ngầu.

Chất chồng ký ức như những kệ sách.

Ảnh: Unsplash

Có bao giờ bạn duyệt lại xem mình đã từng mua bao nhiêu cuốn sách, hay đơn giản hơn là đang sở hữu bao nhiêu. Từng cuốn một, xếp chồng lên nhau như người ta lát gạch xây nhà. Thoáng chốc, thời gian trôi như một cái thở dài. Bức tường đầu tiên nay đã hoá lâu đài.

Ta cứ thế lần mò mãi, thỉnh thoảng lại lạc, lại gặp vài cạm bẫy mà hồi nhỏ lỡ giấu. Không dám thừa nhận. Không dám đem bỏ đi vào sọt rác.

Thời gian chẳng xoá đi gì cả, chỉ phủ thêm lớp bụi để mọi thứ mù mờ và khó nhận ra. Vô tình bắt gặp, ta thấy thân quen, thổi một phát, ho sặc sụa. Tưởng đã mất, lại kề bên.

Hoá ra, người đầu tiên chúng ta ngẫm nghĩ và truyền tải câu chữ tới, lại chỉ là chính mình. Vì lòng có đầy thì miệng mới nói ra. Vì tâm có ý, mới nương nhờ câu chữ. Vì quá khứ đã dẫn đường tới tương lai.

Vì sao mình làm bánh vào ngày đông. Đó là một câu chuyện phía sau.

Năm đó mình học lớp 11, tuổi dở dở ương ương. Nên mình hay giận Mẹ. Sao không chịu hiểu mình. Đêm giáng sinh, đáng lẽ đi chơi với lũ bạn, thì mình bất chợt lên cơn sốt chẳng hiểu vì sao. Người mình nóng như cục than, nhưng vẫn cảm thấy lạnh như đóng băng. Cực dương hoá âm. Cực âm hoá dương. Mình nằm đó. Run lẩy bẩy, lập cập, chẳng biết phải làm sao. Do giận Mẹ nên mình cũng chẳng thèm kêu khóc gì. Tính mình có một cái rất kì là chuyện nhỏ thì giãy nảy lên như đỉa phải vôi để tạo drama. Nhưng khi đau đớn thực sự, quá nhiều, không thể chịu được, mình sẽ im lặng.

Sáng hôm đó thấy mình không dậy nổi, Mẹ mình mới sờ trán và ngay lập tức cõng mình đi Bác Sĩ cuối xóm. Do nhà làm gì có tiền mà đi viện. Phát hiện mình bị thương hàn, tiêm một mũi đau điếng, mình cảm giác như một nửa người bị liệt và không còn cử động được nữa. Rồi mệt quá mà mình lịm đi mấy ngày. Những lúc lơ mơ tỉnh dậy chỉ biết là có một người đang chườm khăn nóng, đút cho thìa cháo loãng.

Rồi mình cũng khoẻ lại. Và đó là lần cuối cùng mình bệnh cực nặng và được Mẹ chăm.

Hồi nhỏ, nhà nghèo lắm, chả bao giờ có tiền mua bánh kẹo. Nên Mẹ hay nhính một tí tiền đồ ăn để mua bịch bột, lâu lâu được thêm quả trứng gà. Và ta da, một mẻ bánh nóng hổi ra đời. Và thằng ham ăn như tôi luôn luôn ăn nhiều nhất, dưới sự bảo kê của Mẹ và Bà Nội, tôi chả sợ ai cả.

Một lần, cũng khi Mẹ đang làm bánh, tôi vì ham ăn nên quẳng cục bột vào chảo dầu. Một người bị phỏng cả bàn tay. Một người ăn cái tát đau điếng vào mặt. Chưa bao giờ có ai tát tôi như vậy. Kể từ đó. Món bánh đó tôi không ăn nữa. Tôi nhét một cây dằm vào sâu trong tim mình. Để nhớ mãi về nỗi đau.

Khi rút nó ra, trái tim tôi rỉ máu. Mắt thì nhoà đi vì lệ nóng.

Lời xin lỗi của một người, đã gửi đến một người quá muộn.

Ngày đông, trái tim dù có lạnh lẽo đến cỡ nào, hãy nhớ về kỉ niệm ấm áp ta từng có, mà vui vẻ ngắm bông tuyết đầu mùa, rồi mỉm cười sống tiếp một cách mạnh mẽ và xứng đáng.

Cái gì qua, cho qua.

Chỉ giữ lại, chính mình.

The First Snow in Korean culture

첫눈 (맞춤)

SIMPLY K-CULTURE

Do You Know the Meaning of The First Snow in Korean Culture?

People living in the tropics can only feel constant heat throughout the year. In South Korea, which is over 30 degrees north latitude, has distinct seasons and the weather begins to turn cold in the mid to late-October of each year. And the first snowfall probably will be in late November or early December. The first snow of 2017 in South Korea fell on November 20th. 00502856_20171117.JPG

The First Snow in Seoul on November 20th (Credit: Google Image)

The hit KoreanTV series “Goblin: The Lonely and Great God” at the end of 2016 made the first snow popular all over Asia and also made people feel the different emotions of the South Koreans towards the first snow.

dffeafec463a816ff4802310a0268394052bc88d_hq.gif

The first snow scene in the series

80911488_1483696444510_1_600x600.JPG

The original soundtrack of “Goblin: The Lonely and Great God”
– I Will Go To…

View original post 328 từ nữa

Viết làm gì cơ chứ?

Thực ra tôi đi vòng vòng trên mạng, tìm hiểu về cái lí do sao người ta lại viết. Nó cuối cùng chốt lại na ná như kiểu sao người ta lại yêu. Tình yêu vốn dĩ tồn tại lâu rồi, xa xôi hơn nhiều so với việc viết. Bởi vì viết chỉ tồn tại sau khi giấy được ra đời.

Vài điều tôi thấy ở đa số những người viết bây giờ, thông qua trải nghiệm của bản thân, từ thấp đến cao.

1/ Lúc đầu ta viết vì muốn diễn đạt bản thân, thông qua cảm xúc và trải nghiệm.

2/ Sau đó, ta muốn truyền thông điệp ấy tới một đối tượng nào đó. Nhưng vô phương. Nên đành viết như để bù đắp. Chả có điều gì mỏi mệt như giữ cảm xúc của mình cho mỗi bản thân. Nếu không nói ra nặng lòng da diết.

3/ cột mốc đầu tiên của vật chất có lẽ là chúng ta sẽ muốn kiếm tiền

4/ rồi tới danh vọng

5/ và làm chỉ vì một chút lợi nhuận

6/ tới ngày không còn ý nghĩa gì cả

7/ chỉ viết vì thói quen, vì niềm hạnh phúc với câu chữ

8/ giá trị đến, khi ta làm, chẳng vì mục đích gì nữa cả

Đăng bài này do ngứa tay :))) mai em xoá nháp

À, do lý thuyết về viết mình không rành, nên mình sẽ chia sẻ câu chuyện hơn 5 năm mình thực hành viết. Chắc chắn nó sẽ không giống ai nhưng mà na ná.

Viết trước khi tham gia khoá học Viết Như Một Cách Nghĩ, để xem mình thay đổi ra sao sau đó.


Hồi mới tập viết, chủ yếu là mình sử dụng Facebook, với những quan điểm và câu chuyện cá nhân. Chủ yếu là về khía cạnh cuộc sống thời sinh viên và lúc mới đi làm. Dần dà, mình thực sự thấy không nên công khai quá nhiều thứ về bản thân trên mạng xã hội nữa, nó thực sự nguy hiểm.

Nhớ lại thời viết blog trên 360 yahoo, một thời để nhớ những năm cấp 3, mình đi kiếm 1 cái nền tảng đáp ứng các tiêu chí lúc đó. Rồi mình viết điên cuồng trong cái khoảng thời gian cảm xúc lẫn hormone trong cơ thể đang đu đỉnh. Hết tư liệu để viết, mình xoáy sâu hơn vào những ký ức tuổi thơ. Đó là lúc thực sự mình chiêm nghiệm lại cuộc đời mình một cách sơ khai và bản năng nhất.

Vài năm sau, nhờ những chất liệu mới trong cuộc sống. Những chuyến đi và trải nghiệm, phần nào hình thành nên phong cách viết của mình. Thế là bạn bè khuyến khích mình viết nhận xét về phim ảnh, sách, địa điểm du lịch. Do không dành thời gian xây dựng nền tảng và đào sâu về chuyên môn, gần như mình gặp thất bại hoàn toàn. Mình nhận ra được rằng, làm bất cứ điều gì mà không đặt cái tâm, cả đen lẫn bóng, thì sẽ đưa ra những sản phẩm không mang lại giá trị cho người dùng.

Gần 2 năm mình tắt đài, đi nhìn cuộc sống qua các lăng kính khác. Nhìn bằng mắt, nghe bằng tai, chuyện thật, việc thật, mình đem những câu chuyện hết sức đời thường vào câu chữ. Rồi mình học tập và đọc một cách điên cuồng để trau dồi ý tứ lẫn cách hành văn.

Sau 5 năm, mình cũng có được vài bài lận lưng. Nhưng vẫn chưa hoàn toàn hài lòng. Để tạo ra nhiều giá trị hơn nữa, mình quyết định đầu tư đi học. Hi vọng trong năm tới, sẽ đưa được nhiều bài viết hơn tới những người hàng xóm luôn theo dõi và động viên mình.

Thực sự, những người bạn mình quen được trên nền tảng này, hầu hết chúng ta đều chưa 1 lần gặp hay trò chuyện. Nhưng đều là nguồn động lực để mình tiếp tục cuộc hành trình khám phá tiềm năng của bản thân. Xin cảm ơn rất nhiều ^^ *ôm một cái ấm nồng trong mùa gió trở lạnh*

3 tầng kết nối

Tôi tính thôi không biên nữa, nhưng câu chữ cứ nhảy tới chẳng hề có kế hoạch.

Hôm đó, sau khi chiến hết mình ở mấy trò không chiên thì đã bị hao hụt thể lực. Nhiều ngày mất ngủ, thức đêm thức hôm, dậy đếm sao trời, vì băn khoăn và trăn trở, vì những mộng ước chưa thành (vì chốt lời 🤣🥲 chưa đúng đỉnh) tôi nhận ra mình MỆT.

Có vài người đã nói với tôi thế này: Hành tinh của anh, vốn dĩ cô đơn, vì anh chưa bao giờ cho phép một ai tiến vào. Đúng thật, tôi xây mấy bờ rào, xây thành luỹ, xây chiến hào để ai đến là đóng cửa kín mít, ngồi đếm bóng tối qua ngày. Nhiều người không chịu được cảm giác thiếu ánh sáng, tối tăm, tịch mịch. Riêng tôi, đó là thứ thú vị nhất. Đến nỗi mà trời càng tối đen, mắt tôi càng thấy rõ.

Điều này liên quan gì tới việc kết nối?

Lúc hoàng hôn phủ vàng một góc chân trời, tôi leo lên tới nơi cao nhất mình có thể tiến bước. Ngồi đó. Và. Không làm gì cả. Tôi đã từng rất sợ hãi rằng, nếu một ngày mình không tiến được bước nào, thì gần như là mình đang thụt lùi. Cái áp lực đó phần nào khiến tôi sống vội, sống đại, sống tạm bợ, bỏ quên rằng hoa có nở thì có tàn. Tôi không còn kết nối với thế giới, với những người xung quanh. Tôi bị nuốt chửng vào hố đen của chính mình.

Ở tầng đầu, chúng ta là những con người có chung sở thích, hành vi, lựa chọn.

Càng tiến sâu hơn, chúng ta chia sẻ dần những bí mật, những niềm tin hay giá trị sống đã hình thành nên nhân sinh quan sau biết bao năm. Đặc biệt là những tổn thương. Con người không kết nối với nhau sâu sắc qua niềm vui, hạnh phúc. Mà còn là những giọt mồ hôi, nước mắt, và máu.

Đến được tầng cuối, thực sự lúc đó, ngôn ngữ đã là dư thừa. Họ cảm nhận ta hoàn toàn, và ta cũng thế. Hệt như có một đường truyền tốc độ cao đi trong chớp mắt. Chứ chẳng giật, chậm, khó hiểu như cách chúng ta vay mượn ngôn ngữ để truyền đạt cảm xúc.

Tôi may mắn, gặp được mấy người, ở cả 3 tầng. Không có đáy làm sao có đỉnh. Không học lớp 1 sao tới lớp 12. Không nền không móng thì đâu ra cái mái nhà. Mọi thứ nên bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, và sau đó, hãy để thời gian trả lời.

Tầng thứ 3 cho tới hiện tại tôi chỉ tìm được 3 người. 2 thằng bạn thân hơn chục năm. Đôi khi chúng tôi đối thoại với nhau kiểu vô ngôn, chẳng có lời. Chỉ một cái nhìn là đủ. Thậm chí chúng tôi biết đối phương sẽ làm gì từ trước khi kịp phản ứng. Và người thứ 3, xin phép là ẩn số.

10 năm – xin lỗi và cảm ơn

Tôi nghĩ rằng, đây có thể là bài viết cuối cùng cho tới ngày tôi sẵn sàng quay trở lại.

Quá nhiều điều, tôi chưa học được cách trân trọng.

Quá nhiều người, tôi đã mắc nợ ân tình với họ mà chưa trả được.

Quá nhiều lời xin lỗi, tôi chưa bao giờ dám nói ra.

Tôi sẽ trở lại, khi lòng không còn nhiều vướng mắc như lúc này.

Xin lỗi và cảm ơn tất cả mọi người. Đặc biệt là những lữ khách hay ghé thăm quán văn viết đại này. Tôi sẽ tu tập một thời gian dài rồi mới dám mở lại. Hi vọng mọi người sẽ cùng “Đợi”.

%d bloggers like this: