Nổi bật

Lời hứa 3 năm – Cực Đông ngày tái ngộ

Chuyến hành trình trekking đầu tiên, đáng xấu hổ, đầy những chấn thương về thể xác lẫn tinh thần, chính là Cực Đông một ngày nắng cuối hè chói chang của 3 năm về trước. Một thời gian dài vật vã với vết thương, cuối cùng chọn ngày chi bằng gặp ngày, khi kế hoạch A không được như dự kiến hãy luôn chuẩn bị sẵn các kế hoạch dự phòng, dù tình huống không như ý ta vẫn có thể chọn cái cách mình phản ứng và đương đầu với vận mệnh.

Sau đợt nghỉ Tết, chắc hẳn ai cũng có những ngày dài oằn mình với công việc, tôi cũng không ngoại lệ. Mấy chuyến đi chơi sắp xếp từ trước tết toang hết như trận xì dzách rút được con hình. Tính để dành tới Hạ Chí rồi đi cho nó máu lửa mà nghĩ lại nếu không bây giờ thì bao giờ. Chiến thôi.

Trước ngày đi hai bữa tôi bắt đầu dậy sớm chạy bộ lại để cho cặp chân bắt đầu có cảm giác. Đồ đạc xếp sẵn sàng để tối ưu hoá không gian lẫn trọng lượng và không bị cuống cuồng phút 89. Mọi thứ ổn thoả, xách ba lô lên và đi. Đợt trước đi Tà Năng thời gian thư thả nên ngồi uống 2 lon bia ăn vịt lộn chán chê mới lên xe, đợt này tận trưa mới thư thả đọc hành trình kêu xuất phát lúc 7g, vội vàng làm hết mớ công việc tồn đọng, viết báo cáo, chuồn về nháo nhào bắt xe ra điểm hẹn.

Trời trở chứng, mưa lất phất, anh tài chạy xe côn muốn cháy cái nồi, chắc ảnh lo mình vội nên bất chấp trời mưa mà ủi qua đại lộ. Đúng 6g có mặt, y như rằng lại là người đến đầu tiên chỉ sau các bạn bên tour. Lý, Kha, Quang đã có mặt để điểm danh.

Biết chắc sẽ còn chờ lâu cộng thêm tật khó ngủ khi đi xe, đành phải nạp trước tí nước gạo lên men. Hết tầm 2 lon thì mọi người đến gần đủ. Nhớ không lầm thì anh Duy và Ngọc trong nhóm tới sớm, dò dò một hồi may quá không có quen ai đỡ phải tiếp chuyện.

Xuống băng cuối nằm 1 mình thênh thang, ngẫm nghĩ mãi mà không ngủ được, thêm việc đuôi xe sóc tới tận óc, cứ lâng lâng thiếp đi chút rồi lại tỉnh, đêm dài như vô tận, tiếng còi xe, mùi khét của lốp, thoáng qua hư hư thực thực.

Những cú sóc khủng khiếp của đầu ngày mới đánh thức tôi dậy sớm. Những cánh đồng vừa qua vụ đã trơ trọi màu xanh của lúa chỉ còn gốc. Mãi mới tới điểm dừng buổi sáng, tôi vội vã xuống xe hít một hơi thật sâu mùi khí trời mằn mặn, châm một điếu, và thèm cà phê. Cậu nhóc Đạt cũng hút, Trung cũng hút, mọi người tiến vào tìm chỗ vệ sinh buổi sáng, như mọi lần tôi lại đứng quan sát. Trung đi một mình phía ngoài chứ không vào đường chính, chàng trai này có vẻ gì đó cô đơn, giống hệt tôi của những tháng năm chông chênh nhất trong đời.

Mấy chú cún ở resort rất hiền, nằm im. Tô bún cá nóng hổi, chả cá dai dai sực sực nhai rất đã. Tôi thả cục thịt cho một bé đang đứng dòm. Thấy tô bạn Hường cũng chừa lại, tôi len lén lấy cho luôn. Sau khi bơm đủ doping cà phê thì chúng tôi tiến về con đường dẫn tới đồi cát, ra giữa đường khởi động cho dẻo dai, người qua đường trố mắt lên nhìn và chắc nghĩ: cái lũ này sáng sớm có chơi lá đu đủ không mà ra cớ sự này.

Một lát thì anh Đông xuất hiện, ổng đúng chất dân miền biển với làn ra rám nắng và nụ cười huê hậu thân thiện. Có điều ổng cứ băng băng mà đi, chả nói chiện chi cả. Đêm trước đó mưa nên cát còn khá ẩm, có một chú còng (hay là dã tràng nhỉ) dậy sớm đi trek đón bình minh. Mọi người bắt đầu cười đùa thân thiết hơn. Được chừng tầm 2 cây số thì đoàn nghỉ chân uống nước chanh, tôi tranh thủ nạp thêm đá vào cái bình giữ nhiệt, để làm gì thì hồi sau mới rõ.

Những con dốc bắt đầu xuất hiện, thảm thực vật ở đây không phong phú lắm mà được cái nhiều hoa, vàng, tím, trắng, đỏ nở khắp 2 ven đường khiến cho chuyến hành trình có vẻ bớt mỏi mệt hơn. Càng lúc đường càng dốc, tô bún buổi sáng chắc đã tiêu hóa hết, mọi người dừng chân một chút tiếp thêm năng lượng. Tôi để ý thấy Trân xách bịch xoài ăn suốt dọc đường, vừa đi vừa gặm, công nhận hay thiệt.

Đợt vượt dốc đầu tiên khá tếu khi có một đoàn thì đi băng băng, một đoàn thì ở chụp hình, Ánh Họa Mi liên tiếp thở ra mấy áng văn chương xả vào núi đồi vọng lại.

Hết địa hình đồi núi chuẩn bị tiến vào rừng thì cơn mưa rào đổ tới. Mưa ở rừng nghe âm thanh rất khác, tiếng mưa rớt khẽ khàng xuống lá rồi trườn mình xuống cành và nhỏ từng giọt tí tách. Mưa ở mấy vùng đồng không mông quạnh rất là sợ, từng giọt đập đì đùng xuống mặt đất. Khoác áo mưa đi tiếp, tiến vào rừng, lá cây khiến đường thêm dễ trơn trượt, may là xài giày khá xịn xò của Salomon nên cứ yên tâm mà bước. Nắng xuyên qua kẽ lá còn đọng chút nước mưa bám víu vào nhìn rất thi vị. Nếu không phải bị hối đi chắc tôi sẽ đứng ở đó mà ngây ngất ngắm nhìn cả sáng. Dưới chân là biết bao lá rụng, vài chiếc còn óng ánh xanh, rồi tới những chiếc lá ngả vàng, chuyển đỏ thẫm, và nâu gần màu đất. Chúng chuẩn bị trả lại dưỡng chất cho những thế hệ tiếp theo. Mọi thứ trong tự nhiên đều được thiết kế theo một vòng tuần hoàn khép kín mà con người gần như chưa có cách nào mô phỏng hoàn toàn được.

Đoàn nghỉ chân sau những cú vượt dốc muốn căng bắp chuối, cái cục đá bây giờ sẽ phát huy tác dụng cho mini-bar giữa rừng, khéo tôi phải mua thêm đồ nghề chơi lớn cho anh em trầm trồ. Nước chanh pha hạt chia kèm mật ong cứ như thần dược bù sức, quả thử nghiệm này kết quả thành công quá mĩ mãn.

Thêm tầm 2 lần dốc nữa thì đã nghe tiếng vỗ về của biển khơi, nhóc An đi phía trước tôi lúc ở dốc cứ rầm rì cái gì chả hiểu, chắc là chú ngữ cổ phục hồi sinh lực. Nhớ năm nào tôi còn ngồi giữa đồi ngắm sao khi băng rừng, thì lần này tới biển trước quá trưa, thời điểm đẹp để lên hình.

Buổi ăn trưa cơ man nào là thịt trứng, kèm bia giải khát với nhóc Đạt 09 và anh Duy lão làng. Cái cảm giác sau khi thấm mệt mà có chút men say tưới vào tâm hồn nó êm ái tựa như ta ngâm mình trong dòng suối mát lạnh. No nê xong mọi người lăn đại ra nghỉ, tôi nghía cái nắng chang chang của giấc trưa mà hơi ái ngại cho đoạn đường còn lại. Băng qua nốt ghềnh đá, cuối cùng tôi đã chứng kiến lại cái chóp đỉnh năm nào. Sóng vỗ rì rào. Gió lồng lộng. Tôi tính leo thang dây mạo hiểm nhưng Kính nhất quyết không cho. Đôi khi sống trong đời cũng cần có nguyên tắc một chút. Tôi đứng đó, nhìn ra ngoài khơi xa, lâu lắm rồi mới lại được ngắm biển, lòng dấy lên bao cảm xúc không diễn tả thành lời. Mình đã thay đổi nhiều rồi đúng không?

Cứ tưởng chỉ còn đi thuyền tới chỗ cắm trại nữa thôi ai ngờ đâu còn phải đi thêm một đoạn nữa, quá là mất nước sau khi tắm nắng, cồn đã dần ngấm đủ nồng độ…ngủ. Thôi cố thêm tí nữa, thay góc nhìn từ cái mệt qua việc sắp được tắm biển thỏa thích và ăn hải sản ngập miệng mà tiến bước nào.

Lâu rồi mới được đi thuyền và thúng, lần gần nhất chắc cũng đã hơn 3 năm, ký ức ngày xưa đã nguôi ngoai theo bước chân chưa, hay vẫn còn giữ lại. Thi thoảng tôi lại đi để cho đầu óc không còn mải mê suy nghĩ nữa. Giá như mình có thể đem ký ức bỏ vào 1 cái chai, thẩy xuống biển (à mà bảo vệ môi trường thì không nên làm vậy) rồi mong cho sóng nó cuốn đi thật xa.

Bãi biển khá dốc, sóng đánh cuồn cuộn, mọi người được thư thả đi dạo, tắm biển, ăn vặt, hoặc chỉ là ngồi đó tĩnh lặng một mình. Ai cũng cần những khoảng trời riêng.

Sóng quá mạnh tạt vào tai và mắt mũi làm tôi phải thôi thả nổi ngắm mây trời mà lên bờ ngồi nghỉ. Các bạn bên tour vẫn mải miết chuẩn bị lều, miếng cách nhiệt, và túi ngủ cho đoàn. Đói quá nên nhìn mớ hải sản đang nướng mà bụng nó biểu tình. Giá mà mấy bạn cho lên 1 dĩa mực trước, anh em tắm xong khai vị thì chắc 5 sao.

Buổi tối diễn ra ấm áp dưới ánh vàng của mấy ngọn đèn dầu, sân khấu thì lung linh. Thức ăn tràn trề, mọi người rôm rả tâm sự sau 30 phút im lìm cho tay răng miệng hoạt động hết công suất. Tiếc là chưa có cầu gai, chả lẽ lại đi lại?

Ánh lửa bập bùng lóe lên cũng là lúc biết mình cần phải đi ngủ, tôi chui zô lều, chả còn biết trời trăng gì nữa, tạm quên đi mấy ngày bù đầu tóc rối với công việc mà kéo cưa đêm (mấy bạn kể chứ em hem biết gì nhé hihi).

Tờ mờ sáng đã nghe tiếng lọc cọc bên ngoài, thực sự làm công việc tổ chức rất là mệt do tôi đã trải nghiệm điều đó suốt nửa năm qua. Từ việc lên kế hoạch, tới lúc thực thi, kèm những điều không lường trước. nếu không thực sự yêu thích, bạn sẽ có lúc cảm thấy ôi sao mình không chịu nổi nữa, mệt quá mệt, mà vẫn phải tươi cười, vẫn phải cắm cúi làm, vì không làm ai làm cho. Mỗi người có lựa chọn và hành trình của họ, chỉ tự thân họ mới đi được, nên lúc nào mệt quá thì ngồi xuống, nghỉ ngơi chút rồi bước tiếp, đi hoài cũng tới thôi.

Bình minh lóe dạng bên dãy núi, cà phê với trà nóng bên bãi biển, hai bé cún lại tới xin ăn khi bữa sáng đang nghi ngút khói. Chắc còn dư âm tôm hùm nên mọi người chỉ ăn nhẹ nhàng rồi thu dọn đồ đạc chuẩn bị cho đường về.

Hành trình đường về khá nhẹ nhàng. Tới trải nghiệm trượt cát thì cơ thể tôi bắt đầu phát tín hiệu run bần bật do sợ độ cao, kệ cứ thử đi. Sau 2 lần thì có vẻ mọi thứ đã không còn đáng sợ nữa như mình tưởng. Đôi khi đối diện với nỗi sợ chính là cách để trưởng thành, miễn là trong phạm vi an toàn cho phép.

Hết đường cát, thấy đường cái, đã về lại với văn minh nhân loại, tự dưng trong lòng có chút gì đó hụt hẫng. Kỉ niệm đã nằm lại trên những cung đường, rồi dấu chân ta cũng bị cát bụi phủ nhòa, rồi mọi thứ cũng sẽ tàn phai. Năm tháng qua đi, có đôi khi ngồi ngẫm nghĩ lại những ký ức ngây ngô của tuổi trẻ, những lần dám liều mạng, những lời chẳng nói, những nụ cười trao nhau, chỉ có người và ta biết, giữa một sự cô đơn trong tinh cầu.

Cảm ơn những người bạn đã cùng trải nghiệm này. Cảm ơn ai đó vì kẹo ngọt và thuốc. Cảm ơn ai đó vì những lời khen. Cảm ơn ai đó vì đưa tay kéo qua con dốc. Cảm ơn ai đó vì những lời động viên. Cảm ơn ai đó vì những chia sẻ và tâm sự. Cảm ơn ai đó vì đã đi kề bên nhau. Cảm ơn ai đó đã chụp hình giùm. Cảm ơn ai đó vì đã cùng nhau tạo nên một chuyến đi thú vị, ấm cúng, và đầy bất ngờ.

Nổi bật

Thung Ca – Xứ cồn bên rìa thung lũng

Gần 3 năm chẳng có lấy một lí do để quay lại Đà Lạt. Bỗng một hôm có người bạn giới thiệu cho tôi về Thung Ca, nghe đâu rất hợp với tính cách và cũng khá đúng thời điểm tôi cần ngồi bên sườn đồi uống lon bia lạnh sau 4 tháng nhọc nhằn với việc công lẫn tư. Lên danh sách những thứ cần mang, nơi cần đi, sắp xếp kĩ càng tôi bắt đầu chuyến hành trình sau mấy tuần dài tất niên…

Ngày 1: Tô, Dốc, và những chuyện bất ngờ

Đà Lạt đón tôi với cành đào nở trĩu, phượng tím ngắt, và sự nô nức của mấy ngày cận Tết. Lạc vài trăm mét, cuối cùng cũng thấy cái bảng hiệu nằm chơ vơ trên bức tường chả có gì nổi bật. Vừa đi vô thì thấy ngay một con dốc đứng, một con chó bự chảng đang ngửi hoa và cãi nhau với con chó khác bên hàng xóm. Tôi nghĩ thầm trong bụng chắc nó chả cắn đâu, quái thật mình có đi nhầm chỗ vô cái chốn khỉ ho cò gáy nào không đây.

Cuối dốc, cây hoa giấy cũng màu tím đang rung rinh trong nắng chiều, hướng mắt nhìn về thung lũng bất giác tôi mỉm cười, có khi chỉ cần thở trong cái bầu không khí này thôi cũng đủ hạnh phúc. Thoang thoảng trong gió là mùi hoa bưởi, mùi gỗ, mùi côn trùng, hoà lẫn trong tiếng lá khô bay nhảy xào xạc.

Có một cô bé ngồi lặng yên bên ô cửa sổ, chả biết đang làm gì. Tôi mới bắt chuyện và đặt xuống 2 quả cam kèm câu thần chú Cô Tấm ơi tối nay cho tôi một bữa cơm như đã được dặn.

Đồ đạc sắp xếp gọn gàng, tôi tính đi ăn lẩu bò với lòng bò nướng gần đó, mà tự dưng máu lười nổi dậy. Thôi chán, đi xào thịt xối xả ăn cho rồi. Công phu luyện tập liên tục suốt 3 tháng nay nên cũng tàm tạm. Ghé tạp hoá gần đó mua vài lon bia, tôi mang dĩa thịt với chai vang cùng cuốn sách ra bộ bàn ghế gỗ bên ngoài ngồi chờ hoàng hôn xuống. Và cái thằng Tô phá đám xuất hiện suốt kể từ khi nó đánh hơi thấy đồ ngon. Nó lì lắm, chạy qua chạy lại, ngồi thừ ra kèm một bộ mặt năn nỉ. Thế là một người một chó ăn chung, cu cậu có vẻ khoái trá.

Ngồi một mình hoài cũng chán, tôi vô nhà bắt đầu trổ tài bốc phét nhằm chốt sale. Và cũng thật bất ngờ khi 1 số điều vớ vẩn mà tôi nói ra cũng có người hiểu. Có 2 bạn khách vô tình ghé qua mời thưởng thức 2 ly rượu, xong đi mất. Cô gái bên cửa sổ cũng đi mất. Tôi tiếp tục nhẩn nha uống bia và đọc sách, từng lon một biến mất nhanh chóng.

Tối đó, cũng chẳng thấy ai, có vài khách khác cũng tới rồi biến mất. Tôi pha trà. Ăn cơm. Xong lại ngồi đọc sách. Tới tận khuya thì có mấy cặp khác về, ngồi ngoài đó lạnh ngắt mà chắc ôm nhau thì ấm lắm đây. Gần nửa đêm thì tôi đi ngủ, cái lạnh thế này chả thấm thía gì so với đợt cắm trại ở Mai Đào Nguyên bữa trước. Căn gác áp mái thật phù hợp để không bị ai làm phiền.

Ngày 2: Buổi tiệc tất niên, vài người khách lạ, và rất rất rất nhiều…rượu

Sáng đó tôi dậy từ 4g sáng, pha một ly cà phê, một ấm trà. Ngồi tận hưởng bầu không khí mát rượi và tiếng chim đi kiếm ăn sớm. Thời tiết này thật nhanh đói, tôi hâm lại mấy món ngày hôm qua rồi tự nhiên ăn như ở nhà mình. Gần 7g sáng thì mới có tiếng động của người khác, tôi lại ra cái bàn gỗ ngồi tắm nắng, nhìn từng mảng trời vàng lên như nồi xôi được rưới mỡ gà.

Cả Thung Ca vẫn là một khung cảnh vắng vẻ và im ắng. Tới mức mà từng tiếng động nhỏ đều vang lên. Có vẻ như sự ồn ào nhộn nhịp ngày thường đã bị hút vào cái hố đen nào đó. Tôi thoải mái tận hưởng, nhẹ nhàng và thư thái.

Quá trưa thì cơn đói lại tiếp tục tìm tới, tôi ghé tiệm Yogurt gần Chùa Tàu mới biết vào chuyến đi trước. Tính chỉ mua 4 quả trứng và 4 hũ, nào ngờ thành xách 1 mớ mang về. Tay xách nách mang, lại có vài khuôn mặt mới xuất hiện sau đó.

Quả trứng quá ngon, miếng muối pha mật ong kèm ớt xanh cay nóng, làm một hũ yogurt béo ngậy. Lắm lúc sống cũng chỉ như thế này là cùng.

Cô Tấm lại mất hút đi chợ, một cô Men khác xuất hiện. Tôi ngửi thấy mùi rượu rất thơm. Làm một hớp, cái vị ngọt ngào thấm vào lưỡi, hương toả lên cánh mũi, và hậu vị tê rần suốt quãng đường từ cổ họng chạy xuống ruột. Thở khà khoan khoái, hảo tửu hảo bằng hữu.

Thấy mọi người tất bật chuẩn bị cho buổi tất niên, tôi cũng ngứa ngáy mà xắn tay áo lên phụ. Mần thịt, ướp, pha nước chấm, nướng thịt. Tận hưởng cái cảm giác khoan khoái bên bếp lửa khi than nổ tí tách, mùi mỡ xôi xèo xèo, hương thơm lên nức mũi. Lần sau mà có ghé lại tôi nhất định phải rủ rê thêm người cùng dự buổi BBQ.

Tiệc lên, rượu lên, cả cái bàn toàn rượu và đồ ăn. Mọi người ăn phần lớn đồ do tôi nếm, hên chưa ai bị gì. Rượu cứ thế châm thêm chẳng bao giờ cạn. Lâu lắm rồi mới có cái cảm giác ngồi lại với người lạ mà trò chuyện rôm rả thế này. Khúc cuối còn có sự tham dự của Gary bạn ảnh.

Đêm dần tàn, chuyện cũng vãn. Mọi người lại về với những lo toan.

Ngày 3: sống người hơn xíu, Gary và chuyện bầy bọ

Y hẹn với Gary, sáng đó tôi dậy sớm tầm 4g, mà chờ mãi hổng thấy. Chắc còn đang ngủ ngon lắm đây. Không biết tại sao tôi quen với sự dậy sớm này từ mấy tháng gần đây. Chờ mãi không thấy ai, trời thì lạnh quá, bèn leo lại lên phòng kéo chăn đánh một giấc tới 7g. Tôi không nhớ mình đã mơ điều gì, hình như là một cô gái tôi không rõ mặt dắt tay tôi đi về phía sườn đồi. Nắng lên, thấy lòng mình ấm lại, tôi choàng tỉnh dậy.

Đang cẩn mẩn rửa đống chén bát chậu ngày hôm qua bày ra, đứng bên đồi nhìn hoa, nước lạnh buốt bàn tay, cũng vui mà. Có người muốn phụ thì tôi sẽ vui vẻ để họ phụ. Trước giờ tôi quá tự lực cánh sinh rồi nên giờ sống đồng đội chút để tập thêm kỹ năng.

Gary xuất hiện sau khi tôi đã dứt xong ly thứ nhất, đang uống ly thứ hai. Tính tôi đã hứa là phải làm. Hai ly cà phê xuất hiện sau 30′ chờ đợi. Chúng tôi ngồi nhâm nhi, ăn bánh qui trứng muối và tán gẫu về những chuyện rất không mang nặng tính tiền bạc và vật chất, từ chuyện hồi nhỏ bị bọ cắn, đủ các loại bọ, tới chuyện cái cảm giác con người ở đây sống nhiều phần người hơn chứ không mải miết theo đuổi công danh sự nghiệp tới mức ám ảnh ở một vài thành phố nào đó. Rốt cuộc chúng ta sẽ mang điều gì khi đi qua trải nghiệm nhân sinh này, không phải là nên có nhiều điều thú vị để kể lại hay sao?

Gary có hỏi tôi là đã về đây lâu chưa, hoá ra họ tưởng tôi làm chủ chỗ này. Lúc nói họ tôi chỉ là khách thôi, nhưng tôi sống như thể mình là một phần của Thung Ca. Cô khách phòng bên ngồi chuyện trò với bạn mình hết mấy tiếng, như một câu thoại tôi rất thích trong phim Trời sáng rồi ta ngủ đi thôi, mình đâu có thay đổi được ai đâu, nhưng mình trò chuyện với nhau được mà. Những cuộc trò chuyện sâu sắc giúp ta hiểu nhau hơn, gần gũi hơn.

Tôi còn phải đi xua con Tô đừng sủa nữa cho cô bé phòng bên xuống, mở khoá cửa vì khách lỡ quên, mọi người cứ đi dần. Chỉ còn tôi ở lại, như một người canh gác giữ lửa.

Ngày ở Thung Ca rất dài, nhưng nhìn lại thì thật ngắn. Thời gian tích tắc trôi theo tiếng tí tách nhỏ giọt của cà phê, theo tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ, bóng ngôi nhà đổi dần qua hướng khác khi nắng xoay vần.

Buổi tối, tiếp tục chia tay hai người, 2 ly cocktail tự pha dù nặng nhưng chỉ đủ làm lòng chếch choáng chứ chẳng say. Pha thêm một tuần trà cho Gary và bạn ảnh, tới lúc nửa đêm còn phải ngồi chốt lời. Đúng là chạy trời đâu khỏi nắng.

Ngày cuối cùng tôi sẽ giữ lại trong bí mật, chỉ chia sẻ cho ai tới Thung Ca và cùng ngồi với nhau mà thôi.

Không đau…là xạo

Tôi đã từng có thời điểm không còn buồn nữa, không còn để cảm xúc và tâm trạng của người khác ảnh hưởng tới mình.

Họ không hiểu mình, nên họ không làm đau mình được. Vậy, mình càng hiểu mình nghĩa là? Mình lại không thể phòng thủ chính suy nghĩ của mình.

Tôi không muốn ở gần ai vào những đợt mà cảm xúc của tôi nó giật, gào, thét, lăn lộn, hệt như bão về. Bạn có thể nhìn thấy tôi rất trầm tĩnh, im lặng ở ngoài. Nhưng sâu bên trong, tôi còn không rõ nổi chuyện gì xảy ra.

Tôi đã nghĩ, vết thương ấy đã lành. Đã trôi theo hồi ức. Ai ngờ đâu, lúc mình không phòng vệ nhất, đớn đau đến đâu đoán được.

Tôi không thể chia sẻ nó với ai cả. Sau rất nhiều năm tôi đã không thể nào trọn vẹn tin tưởng một ai, vì cơ chế phòng thủ của bản thân.

Giữa thành phố xa lạ, tôi chả biết làm gì, ngoài trống vắng mà thôi. Tất thảy, chỉ là những điều chóng vánh.

Tôi kiểm soát được nỗi đau của mình, không có nghĩa là tôi không biết đau. Đôi khi tôi còn đau hơn người khác, chỉ là tôi chọn không thèm nói ra. Vì để người khác biết mình yếu đuối cũng như kiểu bạn lột truồng mình ra cho tụi nó xem, ít đứa sẽ tới giúp lắm, phần lớn sẽ cười nhạo. Đó là bản chất của xã hội này sau thời gian dài tôi quan sát.

Có một số ít, cố gắng để tiến vào đời tôi. Sau vài bài test, tôi tiễn họ thẳng cẳng. Tôi thấy quá mất thời gian cho họ. Rồi chúng ta sẽ làm nhau đau hơn sau này nhỉ? Khi chệch nhịp mà cố rung gần âm, nhạc sẽ nhẽo.

Tôi không nghĩ là chấn thương của quá khứ lại tồi tệ tới vậy. Nên thôi, tôi trốn sạch. Để tôi yên.

Tôi thà sống ích kỷ, để chữa lành cảm xúc của mình. Còn hơn ra ngoài kia mà chịu đựng mớ giông bão của ai. Đời tôi còn chưa xong, lo cho ai nữa?

Tôi làm kẻ ích kỷ giữa đời, để lo cho bản thân mình mà thôi. Bạn muốn vĩ đại ư, ừ cứ chọn vậy.

Số nghèo

Gia đình tôi tính ra cũng không phải thuộc dạng chạy vạy để ăn từng bữa (may nhờ có các Người Bác đã tốt bụng) nhưng cũng chả phải giàu có gì cả. Năm 18 tuổi, tôi lên Sài Gòn, đi học, vẫn ngửa tay xin tiền trợ cấp từ gia đình. Tiền học và tiền ăn lẫn tiền trọ cũng hao đi một khoản kha khá mà sau này khi đã đi làm, trích ra một phần lương để tiếp tục chăm lo cho mấy đứa em, tôi mới thấy nó hao hụt.

Tôi chọn lựa đi làm sớm khi chưa ra trường, tính ra tôi chưa đi làm thêm gì cả, mà nhảy hẳn vô một công việc chính thức luôn. Lương cũng không cao nhưng coi như là có thêm nguồn thu đầu tiên ngoài việc ngửa tay xin gia đình. Nói chung lúc đó tôi cũng khá tự hào. Sau vài năm đi làm, tôi cũng được tăng lương kha khá, và cứ nghĩ rằng: à mình cần đạt được thêm một ngưỡng tăng lương nào đó thì tôi mới có dư giả để dành, và dù năm nào cũng được tăng lương, có lần thậm chí tôi được tăng tới 150% lương, và vẫn không biết cách nào để…giữ tiền ở lại.

Tôi cảm thấy không ổn, nên quyết tâm lấy tiền để đi học tiếp. Lúc đầu chủ yếu là có thêm kỹ năng nhằm đạt được những bước tiến trong công việc. Nhưng dần dà, theo thời gian học đủ, tôi rút ra được rằng: nếu chỉ học sâu ở một vài khía cạnh, bạn rất dễ bị rớt vào cái bẫy của chính mình. Học nhiều khía cạnh một chút, tìm hiểu nhiều quan điểm một chút, sau đó thử nghiệm và rút dần ra những bí kíp cho chính mình.

Tôi chưa đạt được trạng thái “thoát nghèo” như tôi mong muốn. Nhưng mà ít nhất, tôi có phương pháp và đang từ từ làm theo, điều chỉnh lại. Để thay đổi, điều cần nhất là từ sâu bên trong tư duy. Sau khi có tư duy, chúng ta sẽ dần thay được lối sống, và lối sống kéo được thái độ lên sẽ giúp bạn dần dần…không còn phải phụ thuộc vào một nguồn thu nhập duy nhất tới từ công việc nữa.

Và, xin chia sẻ với các bạn câu chuyện thật của tôi, nhưng thứ tôi đã mắc phải, đã sai lầm rất nhiều.

1/ Chơi bời nhậu nhẹt

Đây là một trong những khoản đã lấy đi của tôi nhiều nhất, không hẳn là về tiền bạc mà nhiều hơn có lẽ là thời gian và sức khỏe. Năm 2012, tôi gặp một tai nạn suýt chết, và lúc nằm viện tôi mới nhận ra cuộc sống của mình nó bấp bênh thế nào. Chi phí nằm viện mỗi ngày nếu mà lấy lương ra trả…cũng không thấm vào đâu. Cũng may lúc đó tôi có mấy người bạn tốt, họ giúp đỡ và kêu gọi bạn bè ủng hộ tôi chút ít để có tiền trang trải. Sau lần đó, tôi bớt dần đi chơi với những mối quan hệ không mang lại quá nhiều giá trị cho mình. Tôi vẫn gặp, vẫn social networking với bạn bè mình, nhưng không quá nhiều.

Tôi vẫn có nhiều người bạn tốt, nhậu hay không nhậu, nhưng mà bạn nhậu quá thì tôi ít gặp hơn. Thêm vào đó, tôi kiếm 1 công cụ nào để lỡ mà có mệnh hệ gì…thì ít nhất mình cũng không quá lo tới cái nguồn thu nhập của mình. Hoặc xui rủi hơn, là có ra đi đi nữa, tôi vẫn để lại được một ít di sản cho gia đình, và họ không phải quá lo lắng lắm trong một thời gian ngắn hạn. Chứ dài hạn thì bắt buộc chỉ có bản thân họ tự lo. (Quảng cáo đây: công cụ này ai mà chả biết, hihi, nhắn tin cho em để có thêm chi tiết)

Ở cái xóm tôi, dân đi học nhiều khá ít. Thậm chí là phần lớn người đều lao động chân tay…và đi kèm…ăn nhậu. Xóm tôi ra đi khi còn trẻ rất nhiều, có người dính vào bệnh là gia đình bán đủ thứ…bán sạch sẽ đất đai vòng vàng tích lũy để dành. Nhưng vẫn cứu không nổi. Xong đám, tôi chả biết nỗi buồn nào lớn hơn, và người ra đi với người ở lại, ai khổ hơn ai.

2/ Tiêu xài hoang phí

Tôi nghiện giày. Đợt đó tôi mua nhiều giày, mua chật nhà, xong có đi hết đâu. Giày để lâu không đi nó lại hư. Mỗi lần dọn nhà, lại phải đem đi vứt. Vừa tiếc vừa phiền.

Hiện tại, tôi đã giảm gần hết số giày của mình. 1 đôi đi mưa. 1 đôi đi trek. 1 đôi đi hằng ngày phù hợp với nhiều chỗ.

Bên cạnh đó thì tôi mua hằng hà xa số sách…Sách tôi nhét chật đầy tủ, lần dọn nhà mệt nhất là tôi phải dọn 4 thùng sách, nặng ơi là nặng, vã mồ hôi, đau cột sống. Cũng còn may, sách mang lại cho tôi rất nhiều giá trị. Sau này, tôi mua ít sách hẳn, và chỉ thực sự mua: CUỐN NÀO MÌNH ĐANG RẤT CẦN. Thực ra chỉ có 1 2 cuốn trong lựa chọn lúc đó, bạn sẽ rất thoải mái. Còn quá nhiều sự lựa chọn, nó lại kéo theo hệ lụy chả biết lựa gì.

Chưa hết, đi làm chán quá, và cần ảnh để sống ảo trên FB, tôi đi du lịch…liên tục.

3 năm với cái lối sống như vậy…tôi nợ ngập đầu. Và có 1 số món nợ hiện tại tôi vẫn chưa trả hết. (thực ra tôi dư sức trả hết ngay lúc này, nhưng tôi xin giữ lại để nhắc nhở bản thân, cùng với 1 lý do khác nữa, là sau khi tính toán đem số tiền đi trả với để nó lại đó để sinh ra tiền cho tôi, thì cái nào ngon hơn).

3/ Đóng tiền đi học…

Trong tất cả các khoản tiền đã bỏ ra. Một trong những khoản nhiều nhất tôi chi trả: là tiền học. (Tính sơ sơ thì tới giờ chắc được gần 500tr)

Nhưng mà, thực sự là nếu không học, tôi nghĩ tôi đã không có được những thứ dưới đây:

Một là, cái nhìn khác về thế giới, về cách ta tư duy, ta lựa chọn trong cuộc sống. Nhiều người họ rất giỏi kiếm tiền, nhưng tôi vẫn không thấy họ sống hạnh phúc. (Hoặc là tôi đang không được thấy những khoảnh khác họ hạnh phúc thôi). Tôi tư duy hơi khác người, và lắm lúc rất ngớ ngẩn. Bù lại thì cuộc sống với nhiều thăng trầm, với nhiều trải nghiệm, tôi thấy nó phong phú hơn. Thời lắm tiền nhiều của, tôi đi ăn sang uống xịn với bè bạn, bữa cả triệu 1 người cũng bình thường. Sau đó tôi nghèo, khổ như 1 con chó, thì thôi tôi uống bia hơi lề đường, ăn 1 cái chân gà qua ngày. Tôi lên, xong xuống. Và nhận ra, cuộc đời sẽ còn rất nhiều lần như vậy, nên mình được chuẩn bị rồi, thì phải ráng phòng thủ để lần sau không vướng vào cái bẫy cũ nữa.

Hai là, việc kiểm soát cảm xúc của bản thân cực kỳ quan trọng. Chưa làm chủ được mình thì đừng có mà rảnh rang đi lo chuyện thiên hạ. Có đợt, tôi cứ đi bày người này người nọ làm nọ làm kia, trong khi đến chính mình tôi còn chưa thực sự giỏi. Nên thôi, tôi tiếp tục luyện tập kỹ năng, cho nó tốt lên đã. Đôi khi ta cũng chẳng cần phải chứng tỏ với người khác mình thành công như thế nào, đạt được cái gì, nó quá phù phiếm lẫn vô nghĩa.

Ba là, cái này quan trọng nhất, tôi may mắn đón đầu được vài con sóng về xu hướng lẫn tương lai của thế giới. Cho tới hiện tại thì nó vẫn đúng. Tôi thì chưa biết bao giờ nó hết đúng, có điều chắc tới lúc đó thì tôi cũng đủ những nguồn lực khác nhau để tiếp tục cập nhật và đi theo xu thế. Rất ít người nhìn nhận được tương lai, và chuẩn bị cho nó. Một trong những yếu tố quan trọng nhất, chắc chắn phải cần, là gì tôi khỏi nói chắc bạn cũng biết. Và chúng ta đang bị sao, đang bị những công ty cho miếng bánh ngon lành mỗi tháng. Tiếng ting ting đầy ngọt ngào, và chỉ được 2 tuần. Tôi gặp đầy người than thân trách phận rằng: tiền không đủ sống. Mà không sống ngon lành thì tính gì tới chuyện bỏ tiền ra đi học. 1 tháng đi ăn ngon vài lần, lâu lâu đi du lịch 1 lần, hết năm thì dư thưởng tí lại sắm được ít đồ.

Sau khi học rất nhiều về tâm lý lẫn hiểu chính mình, năm nay tôi thắng lớn vài bận. Giờ vẫn còn đang thắng. Nhưng ít nhất, tôi không bị phụ thuộc vào duy nhất một nguồn thu nhập, và quan trọng hơn, niềm tin ít ỏi mình đặt vào khi người ta không tin, nó lại đúng. NIỀM TIN là một thứ thực sự có sức mạnh giúp bạn vượt qua được những thời khắc khó khăn nhất của cuộc đời. Dù sau đó nhìn lại, tôi lại tự trách mình vì chưa dám liều đủ nhiều, đã có những lúc tham lam và sợ hãi, nên tôi vẫn nghèo. May là, mỗi lần ngu ngốc xảy ra, tôi lại thấm thía hơn những bài học mà mình đã được học.

Thôi em ra trộn nốt xô hồ chiều còn đi chém gió với các chiên gia kinh tế, hi hi 😅

Phần tới tôi sẽ chia sẻ với các anh em những thứ tôi đã làm để thoát nghèo, nhưng để làm được thì các anh em phải tập sống với sự nghèo trong vài năm…vì giàu có có thể tới bất chợt 🤣🤣🤣

Hành trình tới…nghề sale

Giữa năm 2020, trong tâm đại dịch, mình vô tình được làm một dự án liên quan tới một chủ đề rất lạ mà trước giờ trong công ty chưa có ai làm cả. Bạn bè cũng không làm. Thế là mình phải ngồi mày mò, đọc gần 40 bộ tài liệu đặc tả yêu cầu của khách hàng mà không hề có kiến thức về thuật ngữ. Đành chịu, mình tự tìm hiểu và nghiên cứu.

Sau nửa năm làm dự án, thực sự mình vẫn chưa hiểu lắm về tất cả các qui trình lẫn sản phẩm. Một lần tình cờ, có người bạn đang làm trong đúng ngành đó, mình mới sắp xếp một cuộc hẹn để nghe bạn chia sẻ với hi vọng bổ sung được chút kiến thức.

Khổ nỗi, cái biết khi nghe người ta nói nó rất là mơ hồ. Thế là mình nhờ bạn sắp xếp cho mình một cuộc phỏng vấn trực tiếp với quản lý của bạn. Chỉ với một mục đích là giải đáp bao câu hỏi mình thắc mắc bấy lâu. Mình cũng không hề biết rằng đó là một cuộc phỏng vấn tuyển dụng, thế nên mình hết sức thoải mái trong việc chia sẻ góc nhìn của bản thân. Nhờ thế, mình lại được…đánh giá cao. Trước giờ mỗi lần đi phỏng vấn mình đặt nặng quá nhiều mục tiêu phải đậu, thế nên bản thân bị căng cứng trong trạng thái gồng.

Sau Tết, bạn nói mình là sắp tới có khoá học online, mình có muốn học không để đăng ký. Sát deadline, bạn nói mình bổ sung giấy tờ gấp để hoàn thành hồ sơ. Nếu là mình của 1 năm về trước, mình sẽ chửi bạn sấp mặt vì yêu cầu gì quá đáng trong có 1 ngày, chạy đôn chạy đáo để đủ hồ sơ lẫn hình ảnh. Tuy nhiên, mình đã học được một bài học rất lớn cuối năm 2020, là cứ bình tĩnh thực hiện từng bước một.

Thử thách chưa dừng ở đó, mình nghĩ việc học online sẽ dễ dàng lắm. Ai ngờ đâu khoá học được thiết kế để khiến người ta…bỏ cuộc. Cuối tuần, mình dành 2 ngày ngồi học. Và làm bài kiểm tra…trật lất. Deadline tới lần 2. Trong khi phải học lại từ đầu do làm sai. Một ý niệm xảy ra trong đầu mình, thôi nghỉ quách đi cho nó phè phỡn. Cuối tuần không lo thư giãn, ngồi học cho đã đời rồi còn trật. Mình nói với bạn là, thôi tôi nghĩ hết thời gian rồi, tui bỏ cuộc nha. Bạn mới nói mình đưa tài khoản đây bạn học phụ cho. Lúc đó là lúc lương tâm của mình được thiện ác đối đầu. Mình có nên gian lận 1 lần này để qua ải hay không?

Cuối cùng mình vẫn qua cửa. Mình đi thi viết để đủ điều kiện đậu chứng chỉ. Qua cửa tiếp lần 2. Mình chính thức được đi tư vấn hoạch định tài chính sau 1 tuần vật vã.

Có những bài học, mình lại trải nghiệm trong lần này:

1/ Thành công là không bao giờ cho phép mình bỏ cuộc. Ta có thể thất bại lần đầu. Nhưng lần sau ta sẽ thất bại nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cho tới lúc thành công.

2/ Bạn có thể gian lận một lần, để chiến thắng mục tiêu ngắn hạn. Nhưng dài hạn, bạn chắc chắn sẽ thua. Cái thua lớn nhất, là lương tâm của chính bản thân.

3/ Nếu đã xác định làm gì, hãy nghiêm túc với quyết định ấy ngay từ đầu. Làm cho có là điều sẽ lấy đi rất nhiều thời gian của bạn sau này.

Mặt trái của nghề Trader

Ngày lãi thì cũng có ngày lỗ

Nhiều người rất khoái làm Trader, vì nghề đó gần như cực kì tự do và nhanh mang tới lợi nhuận trong ngắn hạn. Bù lại thì nó có cực kì nhiều mặt trái ảnh hưởng nặng nề tới sức khoẻ thể chất lẫn tâm lí. 3 tháng rồi mình đã cực kì nhọc nhằn để đến được trạng thái trade vui chơi kiếm tí tiền còm ăn tết. Dĩ nhiên thành quả này đến có phần may mắn nhờ vào đúng mùa điều chỉnh giá của thị trường, chứ cái mùa thị trường đi ngang như mùa đông Crypto năm nào thì trade vào…mắt.

7 điều cực kì quan trọng, cực kì có hại mà nếu bạn làm trader thì nên tập trước cho quen:

1 – Thời gian ngủ rất lãng nhách

Nếu chứng khoán chơi theo phiên và chỉ diễn ra trong tuần, chì Crypto là thị trường 24/7, luôn luôn nóng hổi trừ phi thỉnh thoảng sàn có vấn đề cần bảo trì như hôm nay. Đâm ra, có những tối khuya hoặc sáng sớm mà nhận được alert báo giá gần tới điểm mong muốn thì đành phải bật dậy mà trade cho dễ khớp lệnh.

-> cách giải quyết là đặt luôn lệnh bán ở giá mong muốn rồi thôi không quan tâm nữa, tới khi nào nó khớp thì khớp. Bù lại nó như kiểu mình sẽ luôn nghĩ tới nó có khớp chưa, nếu không có kỹ thuật phân tán cái điểm tập trung vào hiện tại, nó sẽ hút cạn năng lượng của bạn.

2 – Lần nào lập lệnh cũng thấy sai sai

Bạn nghĩ giá đã tới đáy, mua nào. Đùng 1 phát giảm tiếp 30%.

Bạn nghĩ đó là đỉnh, bán nào. Vâng giá BNB tăng tới gần 150$ trong thời gian vừa qua. Có tức hay không? Tức chứ. Nhưng làm sao để đoán đúng, xin thưa là không có cách đâu. Nếu ai cũng vậy thì cả thế giới đã đi làm giàu với trader rồi.

-> Chia nhỏ ra để vào vốn và chốt lời. Lời 10~20% cũng là lời. Muốn lời nhiều thì đặt lệnh ở giá mong muốn như phần 1, rồi không quan tâm tới nó nữa. Chừng nào khớp thì khớp. Và có thể cả đời chờ đợi vẫn không khớp.

3 – Phải tìm hiểu và đọc rất nhiều kiến thức

Từ tâm lý, chính trị, xã hội, biến động kinh tế, và vô vàn vấn đề khác có thể xảy đến và tạo ra tâm lý cho những nhà đầu tư. Và làm sao để chọn lọc thông tin cần để đọc thì chẳng ai có thể chỉ cho bạn phương pháp chính xác được.

-> Dùng tiền để thuê người nghiên cứu và phân tích cho mình, như mình đã gia nhập CIC để mua thông tin. Và mình vẫn tự nghiên cứu thêm để biết nhiều thông tin khác. Đến nỗi mà mình tự hào là mình có thể coaching cho 1 số bạn mới vào thị trường. Mình có những phương pháp đã tập luyện và bạn có thể sử dụng để tập luyện thực chiến với rủi ro khá thấp.

4 – Phải thao tác cực nhanh và chính xác trong thời gian ngắn

Nếu bạn không thể ra quyết định nhanh chóng trong 1 phút thì mình khuyên bạn không nên làm Trader. Có những lần mình quyết định cực nhanh và làm nhuần nhuyễn mọi thứ chỉ trong thời gian tính bằng giây. Và những thao tác trên thị trường Crypto cần sự chính xác cực cao nếu không là tiền bạn sẽ đi tooooooong….

5 – Cần thiết bị xịn và mạng xịn

Mạng mà chậm thì trade thế nào, thiết bị cùi lag như điên cũng toang. Nên bạn phải đầu tư một cái thiết bị nào đó đủ độ mạnh để xài. Với mình thì xài iP8+ và trade là chủ yếu dù mình có một con Laptop cũng khá mạnh. Nhưng mình không quen thao tác trên máy do đã trade trên điện thoại liên tục mấy tháng trời. Có những ngày nghẽn mạng, gía vừa lên tới đỉnh thì anh em chốt lời liên tục làm nó sụp cực nhanh. Chậm 10 giây mất 10%, chỉ vì mạng mẽo…

6 – Cần kiểm soát cảm xúc của bản thân

Nếu bạn còn máu cờ bạc, đi trade là đi luôn. Thề.

Khi trade bắt buộc phải bớt tham, sân, si lại. Giống như bạn đi tu. Nhìn tiền tăng 10% mà không tham. Nhìn tiền giảm 50% mà không ức chế. Tách biệt mình với tiền, ôi nó khó. Mình vẫn chỉ làm tàm tạm.

7 – Có mùa

Không phải mùa nào thị trường cũng nóng và bạn cũng trade ngon lành. Có những ngày những mã mình mua vào nó chỉ xê dịch 1~2%. Đi như vậy rất lâu. Và nếu bạn nắm được chu kì của thị trường thì bạn sẽ biết lúc nào nên trade và không. Do đó đừng đem trade làm nghề full-time. Dĩ nhiên nếu bạn là trader đỉnh cấp thì ngày nào cũng có thể kiếm tiền. Nhưng liệu bạn có đấu lại mấy ông cao thủ đã lăn lộn mấy chục năm trong nghề này không? Bạn tự trả lời được nhỉ?

Tóm lại là, nghề này dù thu nhập ngon, nhưng thuyền to thì nước to, không dễ ăn đâu. Mình sẽ tiếp tục luyện tập các kỹ năng và học hỏi thêm kiến thức để mai mốt có thể làm trader full-time mà ngồi viết blog và trade 2 tiếng mỗi ngày đủ sống, hi vọng mình không cụt vốn tới lúc phải viết bài: Tôi đã toang thế nào sau 1 năm làm trader…..=)))

Chẳng còn chi?

Anh có gì đâu ngoài trái tim tan vỡ

Những mảnh tình sứt mẻ cứa lên nhau

Chiều thơ thẩn đọc sách giữa vườn hoa

Người cướp của ta một phần nào không trả

Bước qua mùa gió trở trăng tàn

Lòng lung lay rồi dần vỡ nát

Chén rượu cay sao mãi chẳng say

Vậy rốt cuộc là đang mơ hay tỉnh

Rồi cũng quên

Rồi nhận ra ngần ấy năm chờ đợi
Cũng phai tàn theo chiếc lá thu rơi
Sẽ ngậm ngùi thôi đếm thời gian
Quên cách nhớ như ta từng đã

Điều mình cho rằng là quý giá
Cũ kĩ dần với bụi tàn rêu phong
Từng ngày tháng cứ bước vội vã
Mang quá khứ cùng ký ức trôi xa

Có những ngày

Có những ngày yên ả chỉ ngồi nghe trái tim mình đập
 Nắng sớm lên, lá cho một bóng mát
  Lũ chim bay, ngang vườn mít tìm mồi
  Bầy gà rảo, cả một ngày kiếm ăn 

Có những ngày ngồi xích lại bên nhau
 Nghe tiếng lòng nỉ non mấy điều
   Chút ấm áp Đông qua còn sót lại
        Tách trà chiều người rót còn ở đây 
Có những ngày mình buông xuôi rệu rã
 Người gọi ta một tiếng lại cố thêm
 Ngồi cạnh nhau dưới trăng tàn sao đêm
 Thấy một chút mùa Xuân trong khoé mắt 
Có những ngày trở về làm chính mình
 Không hục hoặc đấu đá chuyện riêng tư
  Rót 2 ly, mỗi người cùng cạn
   Ta thương thảo chuyện ta lẫn chuyện người 

Có những ngày buồn rầu đến run người, tiền vẫn kiếm rủng rỉnh, đời vẫn sống thảnh thơi, chỉ là những khoảng trống trong tâm hồn không cách nào lấp đầy.

Không thể viết

Có những ngày, câu chữ chạy trốn tôi, giống ngày nhỏ chúng ta chơi đuổi bắt tìm. Tôi nhắm mắt, chìm vào màn đêm, xong lẩm nhẩm đếm từ 1 tới 100, chờ đợi cho 1 ý tưởng có thể trồi lên và xuất hiện. Rất nhiều. Nhưng cụt lủn. Vừa nảy mầm thì giãy chết. Vừa chảy thì đứt đoạn. Không thể kết nối. À, hình như tôi đang bị mất kết nối.

Những buổi sáng, tôi dậy thật sớm, làm đồ ăn, nấu nước pha trà như một con ro bốt đã được lập trình tinh vi. Con rô bốt này còn biết suy nghĩ nữa mới tài. Tôi để mặc cho cơ thể cứ thế làm, mang phần còn lại của tâm trí chìm vào những dòng ngổn ngang không thể diễn đạt. Vài điều lo lắng, mệt mỏi, cứ bám chặt vào người như những con vắt, không ngừng hút lấy năng lượng để mập dần lên. Nó lớn như quả bong bóng tôi mong nó vỡ cái đùng. Nhưng nó không vỡ.

Có những ngày ý tưởng tới một cách tự nhiên, cứ thế triển khai. Bẵng đi một nhịp sống, tôi mất sạch ý tưởng, đầu chỉ còn nhảy những con số, những thủ thuật tâm lý, những pha đi sale mệt nhoài với sự thuyết phục trên khía cạnh tài chính. Bỗng tôi thấy mệt.

Hôm nay, thật ra tôi cũng chẳng viết nổi. Nhưng tôi muốn viết một cái gì đó, vớ vẩn nhảm nhí cũng được. Tôi nhớ tới một trong những thứ mà tác giả Ki Ju Lee đã làm là mở một bài nhạc soundtrack của phim The Shawshank Redemption, rồi thả hồn và tâm tưởng vào những giai điệu ấy.

Tôi không biết mình viết ra cái gì, tay tôi nó tự gõ, và những nhịp tiếp theo xuất hiện. Tôi thả hết mọi thứ đang vỡ òa trong tâm trí mình ra. Và chắc vì thế tôi không hợp với cái nghề viết kiếm tiền.

Vài bài viết vớ vẩn gần đây trên Facebook, đăng lên đây để dành.

[Làm người lạnh lùng]

Mình ra quyết định rất cảm tính, bởi vì mình trội F. Bên cạnh đó thì N và P càng giúp mình có khả năng ra quyết định trong chớp mắt nhờ Trực Giác thiên phú. Mình không thể vứt 1 món đồ đi, vì cảm giác nó đã tồn tại và là 1 phần cuộc đời mình. Mình cũng không thể làm điều tàn nhẫn với 1 con người, con vật, vì đơn giản đó là 1 “Living Creature” đang exist. Không hại 1 con kiến. Để con muỗi hút máu. Không ngắt 1 đoá hoa. Sống theo chủ nghĩa lý tưởng hoá về thế giới đại đồng.

Đâm ra, phần lí trí trong mình mệt mỏi. Không có chỗ để thể hiện. Như nhà có 2 đứa con, 1 đứa được nuông chiều, 1 đứa bị bỏ rơi. Nguyên tắc của Thiên Bình là mọi thứ nên cân bằng. Mất cân bằng làm cán kênh lệch nhịp. Con lắc cảm xúc mất đi dao động điều hoà bền vững.Cuối cùng, mình quyết định tìm những hoạt động vốn không nên mang cảm xúc vào, như đầu tư, lái xe, phân tích đồ thị, lập lệnh,… mình dễ dàng làm mấy thứ này cũng nhờ N và P trội trong tính cách. Mỗi lần chuyển sang chế độ làm người lạnh lùng là đứa bé cảm xúc trong mình đi ngủ tạm. Mình có thể lạnh tới mức mà nửa đêm cắm trại giữa Mộng Đào Nguyên, lạnh tới mức máu chảy chậm, kim châm từng ngón chân tay, người đau như thể phân ra từng mảnh rồi bóp vụn. Nhưng mình có thể xoáy sự tập trung vào một điểm nào đó, để không than vãn lấy 1 lời. Niềm đau ấy, mình nén lượng tử lại thành một hạt giống, đem về trồng, chờ nảy mầm thành câu chữ.Mình dán rất nhiều tờ nhãn lên bản thân, kiểu hướng nội, ít nói, cảm tính, rồi từ từ, mình xé từng tờ một. Xé từ từ, lặp lại.

Trong cuốn Phi Lí Trí tác giả có đưa ra một ví dụ thực nghiệm về việc các điều dưỡng và y tá xé mấy tấm gạc băng ra. Tại sao là từ từ? Vì con người sinh ra với bản năng thích nghi. Nỗi đau của sự từ từ giống như đồ thị đi ngang, dai dẳng, nhưng không biến hoá quá nhanh.Có những nỗi đau, mình xoá từ từ. Chia nó ra thành hàng trăm thư mục. Mỗi ngày đốt 1 tập tin. Đến lúc mình nhìn lại và truy cập thư mục ấy, tất cả đã trống rỗng.Có những hạnh phúc, mình ghim lên màn hình chính. Mỗi ngày nhìn lại, là động lực để như slogan của Nike: Just Do It!Mình không xoá hoàn toàn tất cả ký ức nào cả. Mình giữ nó lại như là dữ liệu để phân tích cho các tình huống tiếp theo. Có lần, có người nói với mình một câu: sao bạn cứ thể hiện cảm xúc quá lố vậy. Và, mình phong ấn tất cả cảm xúc lại như Tôn Ngộ Không bị Như Lai nhốt dưới Ngũ Hành Sơn. Sau này, kỹ năng ấy, mình thành thục. Nỗi đau tận tâm can là thứ dạy cho bạn nhiều nhất, nếu bạn thấy được nó. Vì nó vô hình.

—Nếu muốn toàn bộ quá khứ của tôi, giá phải trả là tương lai của bạn. Mọi mảnh ghép trong đó, là để hoàn chỉnh bức tranh chúng ta đang gói ghém từng ngày.


[Vậy thì mình đốt bao nhiêu?]

Hôm bữa mình đọc được một đoạn thế này:”Có người sẽ đọc hết Chiến Tranh Và Hoà Bình, rồi nghĩ rằng đó chỉ là một câu chuyện phiêu lưu vô vị. Và cũng có người chỉ đọc thành phần đằng sau giấy gói của một viên kẹo cao su và tìm ra bí mật của vũ trụ.” Vài bữa sau, mình lại đọc được cái bài gì gì về “Gói mì tôm và vật chất tối”Rốt cuộc mình chả hiểu mình đang đọc những cái gì và tại sao, xin phép não cho 15 phút mất đi khả năng đọc hiểu.Có những người, bắt buộc phải đi làm mấy chuyện cao siêu. Giải cứu thế giới. Tìm ra nguyên tắc vũ trụ. Nhưng, cũng có những người, nhiệm vụ của họ rất giản đơn. Như nấu một món ăn ngon. Đốt một đống lửa. Mình không nhớ là đọc ở đâu đó, nhưng bạn có thể đọc truyện Rough Ngọc Thô để làm ví dụ. Khi nam chính tập cho nam phụ các động tác căn bản về bơi vội, giống như anh ta đang được học lại một lần nữa rõ ràng hơn về những điều tưởng như mình đã nắm rõ. Có những thứ vô cùng tuyệt diệu vốn chỉ là sự kết hợp của những thứ đơn giản sẵn có mà chúng ra đã tìm ra.Như Steve Jobs đơn giản hoá số nút phải bấm trên điện thoại dù cho No và Bb tìm cách làm sao càng nhiều nút càng tốt. Hiện tại đã chứng minh. Còn tương lai xin không chắc. Có một nhân vật trong võ học cũng thành danh với chiêu đánh 1inch. Vô cùng đơn giản. Nhưng đó là sự vận động đồng điệu của tế bào toàn thân trong một khoảnh khắc thời gian nhỏ nhất trên đồng hồ đo hiện tại mà mắt thường dễ dàng nhận thấy nhất.Câu chữ nội dung bây giờ, được tạo dựng cho số đông tìm thấy. Được cỗ máy nào đó đánh giá và xếp loại. Rồi phân chúng cho từng người. Hệt như chúng ta bị chia nhóm ra, rồi nhà ngươi được ăn này ăn nọ, mãi mãi không biết rằng thế giới còn lọ chai mai kia. Tôi ghét viết SEO. Thề. Bảo viết nhảm nhí xàm xí tôi viết. Bảo viết bài theo chuẩn mực. Tôi xin can. Nghỉ phép vô thời hạn. Tôi không viết điều sâu bên trong không cho làm. Viết vậy để làm gì? Tiền bạc, danh vọng, like trên mạng, người tán tụng? Tôi thấy nó nhạt toẹt.Tôi viết kiểu vứt đại một hòn đá cuội xuống sông. Mong là sau này nước nó bào mòn tròn nhẵn thì có người thấy. Không thì mặc kệ. Nằm tít dưới đáy đi. Mai mốt khảo cổ ra nghiên cứu chả hiểu gì cũng hay.Tôi thích đi ngược lại với số đông. Bất chấp. Đó là lựa chọn. Điều này không có nghĩa là tôi làm điều sai trái, ngược luật pháp, xấu xa, không đứng đắn. Chỉ là, giữa một dòng nước chảy, tôi xin phép bơi ngược lại, để có một khoảng không rộng rãi, mà ngắm nhìn.—Xí, tôi quên bẵng cái tiêu đề mình đặt ra khi biên bài này. Tôi hơi lạnh nên tự hỏi rằng, có từng đó củi thôi thì mình đốt lửa bao nhiêu. Có người, đốt in ít, cháy chả đủ giữ hơi tàn.Có người, đốt cho to vào, ấm tí rồi tắt ngúm.Tôi không rành đốt làm sao, nhưng mà có một chiêu có thể hữu hiệu. Là hãy chuẩn bị cho mọi điều có thể xảy ra, dù là bao nhiêu % xác suất, có cách rồi và có dự phòng rồi thì lỡ đen đành quyên đỏ mà chờ mai trời lại xanh chứ bây giờ làm gì? Nếu vô vọng, tốt nhất đừng làm gì cả. Cố gắng đôi khi là cho phép mình nghỉ ngơi và, không làm gì cả.

Quy trình trade chi tiết 10 bước

Để trade được, rất dễ. Bạn chỉ cần có tiền. Lên sàn. Mua và Bán. Thế là thành Trader.

Mình không có trade để kiếm sống, dù trade cực nhiều nhưng số tiền đó không bao giờ được lấn vào tiền đã đầu tư. Giống như bạn đi đánh Poker, xác định thua 500$ là nghỉ. Nguyên tắc sẽ cứu khi bạn đang sôi máu với đầy cảm xúc hỗn độn trong đầu gây tê liệt suy nghĩ.

1/ Lập tài khoản trên một sàn có tính thanh khoản cao (như mình đang trade trên Binance) KYC và xác minh. Cái này trên mấy blog chỉ rõ ràng lắm, bài này tập trung vào các bước khi mình quyết định trade nên không đưa vô

2/ Chuẩn bị vốn. Thường mình sẽ dành 80% vốn cho việc Đầu Tư Dài Hạn. 20% vốn để Trade. Nên có thua sạch 20% đó thì mình vẫn chả sao. Thêm vào đó mình là kiểu Trader biến thái không CẮT LỖ. Có mã xuống âm 100% mình vẫn GỒNG LỖ mua zô. Vì mã lỗ vậy là mình xếp vô đầu tư. Mình trung bình giá chờ dài hạn.

3/ Tìm mã thích hợp, uy tín, có tiềm năng. Tốt nhất là lên Coinmarketcap kiếm trong top 100-200 là ổn. Vô web họ đọc banh chành. Lên Twitter xem lượng follow. Vào Telegram đọc thảo luận và thông báo. Nói chung càng nhiều thông tin về dự án đó càng tốt.

4/ sau khi sưu tập khoảng 10-20 mã, mình sẽ add vào danh sách ưa thích trên Binance. Và thường thì ngày 2 lần, lúc 6g sáng, 6g tối, mình sẽ coi biểu đồ và phân tích. Coi giá trị tăng giảm để canh thời điểm vào lệnh.

Giả sử UNFI tăng nhẹ thì bán nhẹ (mã này mình theo 5 tháng rồi, có lời lớn, và có gồng lâu)

5/ Đặt alert giá. Do mình không có nhiều thời gian coi, và coi cũng rất mệt. Mình đặt Alert một mã như UNFI chả hạn, ngưỡng trên là 11, ngưỡng dưới là 5. Khi giá chạm mức đó mình sẽ vào lập lệnh.

6/ tập mua bán 1 lần ở 15$ như hồi nhỏ bạn học đánh vần. Vì lúc lập lệnh bạn chỉ có khoảng 20s tới 60s để lệnh được ngon nhất. Còn dễ hơn. Bạn mua xong. Đặt lệnh bán luôn ở mức giá mong đợi. Rồi vứt điện thoại đi chờ tiền về. Cách này dễ nhưng không có cảm giác. Như hồi mình mua mã ATM 5$, sau đó đặt lệnh bán 10$. Vài ngày sau nó khớp lệnh. Nhiều lúc ăn mà không hiểu vì sao ăn nó cũng hơi ức chế.

7/ chốt lời. Quy tắc đầu tiên là chơi để không thua. Quy tắc thứ 2 là có lời phải chốt. Quy tắc thứ 3 đừng tất tay. Chốt lời xong mình có thể dùng flexible saving để ăn lãi (khá ít) hoặc đi stake trên 1 số dự án mới của Binance (hồi đó mình stake cho UNFI, nên mua luôn, lời luôn)

8/ ghi lại tất cả các hành động của bạn vào một cái note nào đó. Sau này đọc lại bạn sẽ hiểu lúc nào bạn tham. Lúc nào bạn sợ. Các lệnh lập ra có mức độ thành công vào khoảng bao nhiêu %

9/ tiếp tục theo dõi các hành động bạn đã ghi lại, phân tích, rồi lập kế hoạch hành động tiếp theo

10/ theo dõi xem kế hoạch mới chuẩn xác bao nhiêu % hoặc cơ bản là bạn mua 10 mã thì lời bao nhiêu mã

Nhớ chuẩn bị cho mình một tâm thế chấp nhận rủi ro, một cái đầu lạnh lùng, và một tư duy chiến lược, nghĩa là bạn biết phải làm gì khi diễn ra các tình huống a, b, c, …, z.

Happy trading, mình ẩn cư 1 tuần để relax, sẽ comeback sau với loạt bài đầy tiềm năng cho năm nay.

Nhân tiện, mình sẽ đi học chứng khoán trong năm nay. Thầy mình dự đoán trong 3 năm sắp tới ở VN sẽ bùng nổ thị trường. Và giờ đây, xung quanh mình ai cũng bàn về chứng khoán. Hiệu ứng FOMO thật đáng sợ. Mình vẫn bình chân như vại vì mình tin, thị trường luôn có nhịp đẹp để vào. Các bạn nào tin tưởng mình thì đi học khoá Thiền Sư Chứng Khoán, biết đâu sau này chúng ta sẽ thành đồng đội đấy.

%d bloggers like this: