Người nhớ phố


Tự dưng bạn nhắc về cái thành phố ấy khiến con tim tôi lại run rẩy hệt như hai kẻ yêu xa không thể chạm vào nhau. Lục lọi mấy tấm hình cũ, thả một chút hồn vào gió, biết đâu lời nhắn sẽ được gửi tới nơi.

Hà Nội mùa này có gì em nhỉ?

Nắng còn ủ vàng phố Phan Đình Phùng

Mưa liệu có rơi buồn phố cổ

Quán bia hơi mấy người dạo chơi

Anh nhớ những buổi chiều Hồ Tây đỏ rực

Sớm cuối tuần rộn ràng cả Hồ Gươm

Thèm một ly cà phê trứng đắng rồi béo ngậy

Vụn vỡ cả khoảng trời lúc gió heo mây

Anh nhớ mùi hoa sữa nồng nàn tựa hương tóc em

Những vần thơ và nốt nhạc reo theo tiếng em cười

Gượng cười thoát ra khỏi không gian của ký ức

Bồi hồi chân chạm đất, cúi đầu ngắm lá rơi

Advertisements

Bóng tối và tôi


Kẻ nào cũng muốn làm ánh sáng, làm chân lý chiếu rọi.
Tốt thôi, ta sẽ là bóng tối cho các ngươi.


Đây đáng ra là một câu chuyện dài.

Ở cái lứa tuổi còn trẻ, còn đam mê giấc mộng xa vời, ít ai mơ tới một buổi tối đầm ấm ngồi ăn cơm gia đình và trò chuyện.

Tôi y chang vậy.

18 tuổi, tôi rời gia đình, sống một mình thoả chí tang bồng.

Tới tận mãi sau này, những năm khi chẳng còn gì, tôi mới quay về tìm lại chút không khí. Và thế giới này có lẽ cũng không ngược đãi tôi, nó cho tôi tận hưởng thứ mà tôi đã bỏ lỡ.

——

Một ngày nào đó của thậm chí 20 năm trước. Hôm đó, tôi đau bụng quằn quại. Mẹ tôi qua nhà Bà Bá xin một ít lá mơ về bằm nhuyễn rồi chiên với trứng. Ba tôi vẫn trung thành với món bì thính có lần tôi đã kể. Thời đó làm gì có tiền mà thuốc men, đi khám bác sĩ bằng cả một bữa ăn của cả nhà.

——

Bà chủ kêu ăn miếng trứng chiên lá mơ, ông chủ dặn ăn miếng bì thính. Ăn xong bới sẵn cho chén cơm rồi gắp cho 2 con rạm kho.

Tôi sẽ không bao giờ biết cuộc đời này sẽ dẫn lối tôi đi về đâu. Tôi chỉ thấy đau một chút thôi, khi hồi ức quá khứ lỡ bật lên.

Tôi nhớ cái câu mà người yêu cũ đã nói: em thề là đéo có con nào chịu được cái tính của anh đâu. Em đúng. Nhưng cuộc đời của tôi, vốn dĩ được định sẵn để cô đơn. Vì tôi có thể ngả lòng mình ngay chỉ với một bông hoa mọc dại ven đường, thế thì sao bước xa được nhỉ?


Em sẽ không bao giờ cảm nhận được cái lạnh thật sự nếu chưa một lần tỉnh giấc vào ngưỡng bốn giờ hai mươi phút lúc sáng. Giữa rừng. Lưng em bởi vì thiếu nhiệt mà toàn thân run rẩy. Em sẽ không có cái gì để ủ ấm ngoại trừ việc lục vài điếu thuốc đã nhăn nheo trong túi, đốt vội, kéo vài hơi thật dài rồi giữ mà không dám nhả, thở ra lại mất nhiệt. Phổi em cứ thế bị chèn ép tới mỏi mệt rồi sẽ ho khan, cái cảm giác đó y như lúc ói dù bao tử trống rỗng, tới tận mật xanh mật vàng.

Đêm, cứ dài đằng đẵng. Điếu thuốc ngày càng ngắn. Anh chờ mãi tới lúc mặt trời mọc mà chưa thấy.

Thu mình lại trong cái áo mưa, co ro và run rẩy. Sương phủ kín. Anh cố gắng nhóm chút lửa trong ngày trời xám đen. Nốc cạn chai rượu dư thừa để tìm lại chút ấm. Mưa đổ nặng hạt, chân như không còn vững mà vẫn phải lết từng bước.

Anh rất hay gục ngã khi tới được một góc quán. Thiếp đi khi vẫn còn run rẩy. Gió và mưa vẫn hắt vào. Đôi vai oằn xuống như một cái cây nhỏ tự dưng sai trái.

Và mỗi lần cạn kiệt sức, anh lại tự nhủ rằng nếu bây giờ mình nằm lại giữa cái sa mạc này thì chỉ có cơn mưa mới cứu được mình. Anh ngậm từng ngụm nước nhỏ trong miệng, thì thầm với tất cả các thượng đế mà anh biết. Chếch choáng trong cơn say nắng đến nỗi tâm trí như bị bào mòn, anh nhận ra rằng chỉ khi nào đối diện với cái nghịch cảnh đáng sợ thì tất cả mọi thứ xấu xa của bản thân mới lộ ra hết thảy.

Khi mọi thứ bị bóng đêm bao phủ, em sẽ nuối tiếc những ngày trăng và sao rọi sáng. Khi thời gian không còn trôi chậm rãi mà cuốn nhanh như dòng nước lũ, em sẽ lại thốt lên: giá mà.

Nói chứ anh đang muối giá chua chờ ăn với thịt đông, lạnh run cả 15 cen ti mét.


Hôm ấy đèn lại vàng.
Lá bây giờ dù chưa tàn úa, thì ánh đèn bù lại.
Anh ngồi bên ly cà phê đắng, cô bán hàng hỏi sao uống giỏi thế. Chẳng ai biết bao nhiêu đắng cay anh từng trải, vị đắng của cà phê pha bắp chả bao giờ đủ cho anh.

Gió thổi, lá rụng. Anh bần thần với những ký ức xưa cũ về nhau. Đau. Rồi quên. Mọi thứ đều tàn úa theo thời gian, chỉ có nỗi nhớ của anh chưa bao giờ ngừng.


Nửa đêm, ho sù sụ như muốn gọi cả thế giới dậy. Tất nhiên là không được gọi, đốt điếu thuốc ngồi ngắm cây.

Người đồng nghiệp gửi tin nhắn cám ơn vì thời gian làm chung, có một chút vui vì vài lời lẽ tử tế thật lòng dành cho nhau.

Hay nói đùa rằng chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, nên gần như chưa ai tin vào vài điều. Thỉnh thoảng lại thức trắng cả đêm, chỉ để đôi lúc thấy cuộc đời đôi khi cũng dài.

Hoàng hôn hôm đó, dường như đỏ hơn mọi ngày thì phải?

Một bàn tay


Buổi sáng đó là một ngày gần cuối tháng, tôi thấy một người phụ nữ chỉ còn một bàn tay đi bán vé số. Bất giác tôi mua cho chị một tờ, và chiều đó vô tình trùng với con số quay ra.

Nên những lần về sau thỉnh thoảng tôi lại phụ chị vài tờ, tất nhiên tôi vẫn mong trúng để lại có thể tiếp tục mua giấc mơ của những người đem bán.

Có đôi khi thứ ta cần chỉ đơn giản là một bàn tay của ai đó sẵn sàng khi nghe câu nói: “Giúp một tay nhé”. Tôi lại nhớ tới tác phẩm “Bàn Tay Cho Em” mới đọc gần đây, câu chuyện về một người nam có bàn tay có thể giúp cho người nữ. Thông điệp là gì tôi cũng không rõ.

Tối qua về tới nhà là vã hết cả mồ hôi hột, trời nóng kinh khủng và nửa đầu tôi lại nhức. Y như rằng trời chuyển mưa vào sáng sớm, to tầm tã. Lâu lâu cái bệnh của mình lại giúp mình dự báo được thời tiết, kể cũng lạ đời, giống như mất cái này thì được cái khác. Vào độ này năm ngoái Huế đang bão và ngập nặng, và đôi lúc thứ ta cần chỉ là một bàn tay kéo ta lại gần thêm một chút.

Tam giác quỷ


Anh vô cùng, vô cùng ghét lũ người Tam Giác em ạ. Đó là xét tâm lý hình học, còn về MBTI thì đấy chuyên về kiểu STJ.

Loại người này nóng nảy, bộp chộp, quyết định vội vã. Và cái khuyết điểm lớn nhất khiến họ không thể hợp với anh đó là hay phán xét, thích cắt lời, tỏ ra nguy hiểm và không đủ kiên nhẫn nghe một câu chuyện dài.

Thường anh ghét ai thì anh sẽ phù phép cho người đó biến mất khỏi cuộc đời anh.

Ba người anh từng trải hoá ra chế độ Tam Giác của họ rất mạnh, à hoá ra.

Nên anh chỉ cần nhận thấy dấu hiệu đó là cuộc đời em coi như không còn tồn tại. Đừng nói anh ác, anh dứt khoát vô cùng sớm để không tổn thương nhau sâu sắc.

Học một nhạc cụ


Từ nhỏ, mỗi lần trên nhà thờ có biểu diễn văn nghệ là mình cực kỳ khâm phục mấy bạn nữ xinh xinh một mình đánh organ. Nhưng nhà chả có điều kiện cho mấy món đó, trường học cũng không dạy.

Những năm tháng khủng hoảng của tuổi vị thành niên thì các giai điệu êm dịu của Final Fantasy, Harvest Moon, Chrono Cross gần như là đôi cánh nâng mình bay khỏi thế giới thực tại. Có khi cả ngày mình chỉ quanh quẩn trong một ngôi làng nhỏ thanh bình ở Dali, đi dọc con đường xuống cuối làng là một máy xay lúa bên cạnh khu vườn nhỏ nhìn ra rặng núi bao la. Mỗi lần nghe bài hát đó, trái tim mình đập chậm lại, thổn thức theo từng nốt nhạc.

Tiếp tục trôi tới giai đoạn mới đi làm, bắt đầu va vấp với xã hội. Mình lại quyết định học guitar để tán gái. Tâm bất thiện thì việc bất tiến. Mỗi lần mình gảy đàn là thằng nhóc nhà hàng xóm khóc. Thêm cả lý do biện hộ là đau tay, được vài bữa mình xếp xó cây đàn. Tuyên bố giã từ âm nhạc vì vô duyên.

Mãi tới năm nay, vào một ngày dứt duyên với thiền thì mình đã hành động trong một đêm thiếu suy nghĩ: đóng tiền đi học Piano. Nó là giấc mơ đã ám ảnh cả tuổi thơ, cả thời niên thiếu sốc nổi. Nếu không làm có lẽ sẽ là điều hối tiếc nhất cuộc đời này.

Tuy nhiên thì việc học nhạc không dễ như mình tưởng. Đọc nốt, nhấn phím, để tay, đánh mạnh nhẹ, theo nhịp, kết hợp hai tay, nhanh và chậm, và đủ thứ hầm bà lằng khác. Ôi mình cứ tưởng học nhạc là vô đánh mấy bài ngon ơ rồi về quay clip sống ảo. Sai quá sai. Đã thế còn gặp ông thầy vô cùng khó tính, chưa đánh đúng là bắt tập đi tập lại mới cho về. Cũng hên chứ với một đứa có hai ngón vận động chủng núi như mình mà cứ dễ dãi hoài thì không bao giờ thành tinh nổi.

Học ở trung tâm có một cái hay là bạn sẽ được ôn đi ôn lại kiến thức nhờ các bạn học viên khác. Và nhìn vào họ để thấy ra cái sai của mình. Mấy người có tố chất thì không nói chứ hầu hết muốn luyện võ thì phải kiếm sư phụ với vài chục năm công lực truyền dạy. Ai mà cũng tự học dễ dàng thì thế giới này thiên tài hết quá.

Thôi ráng luyện một bài Noel này có cái loè thiên hạ, hí hí.

Một ngày lạnh


Những cụm mây phủ kín trời sáng nay dường như trở thành một chiếc chăn mỏng ủ lạnh cho Sài Gòn. Bất giác mà trời đã sang đông. Cái lạnh run run người này như muốn xô chúng ta về lại gần với nhau hơn để cảm nhận hơi ấm, tiếc thay thứ gì đó vô tình cứ đẩy về phía xa nhau.

Nhiều người hay đùa rằng Sài Gòn chỉ có hai mùa: nóng – siêu nóng. Mùa ở Sài Gòn không đong đếm được trong một thời gian dài, nó chợt đến chợt đi.

Có những ngày mát dịu, gió mân mê hàng cây.
Có những ngày bão giông, nước ngập đường vì rác bịt cống.
Có những ngày nắng gắt, giọt mồ hôi khẽ chạy trên mái tóc của người bán hàng rong.
Và tất nhiên, có một vài ngày hiếm hoi trong năm, nhiệt độ bỗng sụt như một cơn phong hàn. Người ta thi nhau mặc áo ấm, choàng thêm chiếc khăn. Ngồi cùng nhau bên bàn lẩu, cụng một ly rượu, rồi cười khà lên sung sướng: rét quá bây ạ.

Tôi nhớ mãi những ngày còn trẻ, khi Noel sắp về bên xứ Đạo. Lời văn của Thạch Lam trong bài “Gió Lạnh Đầu Mùa” thật hợp với chiếc áo len Mẹ đan cho mỗi đứa. Nó như vòng tay giữ ấm cho trái tim đi qua đêm mùa đông cô độc.

Ngăn làm sao nỗi xót xa trong khoé mắt.
Quên làm sao bao hồi ức còn trong tim.

Review phim / Người Bất Tử


Bữa giờ đọc được khá nhiều bài khen phim này, nên cũng quyết định đi xem vì một phần muốn ủng hộ phim Việt Nam, phần khác do coi phim mà phải đọc Sub thì hơi đuối do không tập trung cảm nhận hết chi tiết hình ảnh trong phim nếu chỉ coi một lần.

Phim làm rất ổn, các diễn viên được chọn lựa khá phù hợp. Nhịp phim được lên xuống rất tốt có lúc êm dịu, có lúc căng thẳng, gay cấn, hồi hộp. Hành động và kỹ xảo được làm khá tốt, coi cảm giác rất thật và không bị làm quá lố. Nhạc phim thì cực kỳ phù hợp, hai bài của Phan Mạnh Quỳnh và Lan Hương rất ăn vào mạch phim. Quang cảnh Việt Nam lên phim cực kỳ đẹp, đặc biệt là những cú đi máy xa và flycam ở Quảng Bình, hết chê.

Về các diễn viên, thật sự phải nói phim này mình khâm phục Quách Ngọc Ngoan. Anh diễn quá xuất sắc từ giọng nói, ánh mắt, hành vi cơ thể, và đặc biệt là biểu cảm khuôn mặt. Cách diễn của anh rất tự nhiên và không thấy gượng ép, nhất là những lúc chuyển đổi trạng thái tâm lý rất mượt. Kế tới là Thanh Tú, chắc các bạn chưa quên cô nàng nghiện trong phim Tháng Năm Rực Rỡ nhỉ? Tú không đẹp xuất sắc nhưng cách diễn của cô rất có ma lực, rất “Duyên” như cái tên nhân vật. Và cô diễn rất ăn ý với “Hùng” của Quách Ngọc Ngoan. Vai “Liên” của Jun Vũ có khá nhiều đất diễn, nếu thoại của cô mượt hơn một xíu nữa thì rất ổn. Nhiều lúc đang nghe giọng của các diễn viên khác rất hay, tự nhiên Duyên nói vài câu nghe như trả bài làm mình thấy hơi sường sượng. Nhưng sẽ rất hợp nếu Jun Vũ đóng vai kiểu lạnh lùng ít nói, thoại ngắn thôi là đẹp, mình đẹp mình dùng nhan sắc chứ không cần nói nhiều. Các nhân vật còn lại diễn vậy là ổn, mình khá thích anh Trương Thế Vinh, sau nam chính.

Về nội dung, phim này có cái kết mở mình thấy na ná “Inception”. Nhưng kết vậy là đẹp, phù hợp, đôi khi hãy cho khán giả tự quyết định cái kết họ mong muốn nhất, lại còn có nhiều câu hỏi trả lời nếu bị phỏng vấn.

Một điểm mình thấy hơi buồn cười, là bối cảnh quay căn nhà lúc đầu của gia đình đặt ở “Gò Công”. Mình nhận ra vì thấy hai con Nhạn hay Hạc hay Cò gì đó đặt trước cửa, và tông màu vàng đặc trưng. Nếu bạn chưa chắc thì có thể ngồi coi khúc cuối của credits giống mình để xác nhận. Thế mà một người sống trong nhà đó lại làm nghề hát Ả Đào: một loại hình phổ biến ở Bắc Trung Bộ và Bắc Bộ. Tuy nhiên trong phim chưa có cú máy dài nào để thể hiện hết môn nghệ thuật đó, hơi tiếc.

Điểm buồn cười thứ hai mà mình thắc mắc mãi: tại sao “An” (Đinh Ngọc Diệp) đi rừng rú, hang động (hình như là Tú Làn) mà quất cái áo trễ cổ như vậy. Hình như cô không sợ lắm với các loại sâu bọ hay côn trùng, hay ở đó không có nhỉ do mình chưa đi? Thắc mắc này mãi tới gần cuối phim mình mới được giải đáp, hóa ra là cho dễ cởi….

Nhịp phim đi khá tốt, câu chuyện cũng được sắp xếp ổn thỏa. Có cảnh nóng, có cảnh đẹp, có cảnh yên bình, có mấy cảnh cực kỳ đáng sợ và ghê rợn. Vài plot twist được cài cắm khá hay. Ngoài ra thì đề tài Tâm Linh, Bói Toán, Bùa Ngải là một môn nằm hơi xa so với tầm hiểu biết của mình nên không đi sâu vào phân tích một số chi tiết liên quan được, hơi tiếc.

Tóm gọn lại, đây là một phim đáng xem, hơi sợ tí nếu tâm lý yếu. Cảnh sắc thiên nhiên lên phim bao đã, nhan sắc của nhiều nhân vật nữ cũng đa dạng, riêng mình thì yêu em Duyên mất rồi hí hí. Diễn xuất của nam chính phải nói là đỉnh. Một câu chuyện mới, độc, lạ nhưng đậm chất Việt Nam. Và còn nhiều thứ khác các bạn có thể ra rạp tự khám phá.