Bì thính


[Da Heo trộn Thính]

Dạo này tự dưng được ăn món này hơi nhiều làm bất giác nhớ lại chuyện xưa.

Hồi đó, tôi được mang trọng trách hết sức lớn lao là…đi chợ. Ngoài cái món thường thấy là cá nục chiên mắm tỏi ăn kèm rau muống luộc với nước luộc rau vắt chanh vô thì còn món thứ hai huyền thoại không kém chính là bì heo.

Xách 2, 3 lạng hoặc hôm nào vô mánh là nửa ký thịt heo về nhà do công sức của tôi, Ba tôi sẽ lo phần chế biến. Đầu tiên phải lạng hết phần da, mỡ, và thịt nạc (thường rất ít) ra riêng 3 phần. Rồi đem da heo đi luộc, mỡ thì cho vô chảo thắng lấy dầu và tóp mỡ, thịt nạc thì phải đem kho thật mặn.

Tiếp tục, da luộc chín tới là phải bỏ vô rổ, tráng qua một lần nước lạnh cho săn mặt ngoài lại, rồi xắt từng miếng thật đều đặn cả ngang lẫn dọc. Trước khi xắt thì con dao sẽ được mài thật ngọt để đảm bảo độ mượt mà cho từng miếng bì.

Phần tóp mỡ sẽ được lấy một chút, thường là những miếng xấu xí để dành cho trộn bì thính. Phần đẹp đẽ còn lại thì cho vào mắm để làm kho quẹt, rắc thêm chút tiêu là thơm nức mũi.

Nước luộc phần da lúc nãy sẽ được cho vài miếng bầu vụn, thêm tí hành lá để thành món canh.

Rồi sắp sửa được ăn, nhưng đoạn hay còn ở phút chót.

Bắc cái chảo lên, cho nóng đều, vứt vô một nắm gạo rồi đảo liên hồi tới khi rang chín vàng. Sau đó cho vào cối rồi giã thật nhuyễn để làm thính. Ai đớp thính nhiều chắc biết vị ra sao.

Lấy mớ bì xắt nhuyễn lúc nãy trộn đều với thính được rắc lên, cho thêm tỏi giã gần nhuyễn còn dính lớp vỏ cám. Đâm một chén nước mắm ớt thật cay. Thế là có mâm cơm gồm bì, kho quẹt, bầu luộc, thịt kho và canh.

Gắp một miếng bì, chấm đậm hay nhạt nước mắm tuỳ thích, rồi ngắm nhìn thật kỹ trước khi đưa vào miệng. Vị cay và mặn ập tới đầu tiên, rồi thính tan ra trong lưỡi, càng nhai càng cảm thấy vừa giòn vừa sực, thi thoảng hương tỏi nồng lên mũi, nghe mà ứa gan quặn ruột. Da heo ngày xưa rất dày, vì nuôi tụi nó bằng cơm thừa canh cặn, nuôi mấy năm mới mổ một con chứ không cho ăn công nghiệp vài tháng như bây giờ. Nhưng da nó dai ở mức độ rất phê như nhai kẹo cao su, chứ không hẳn như lốp xe bây giờ.

Sau này, mở rộng thêm, cuốn chung với lá sung, đinh lăng non, ăn lại càng thấm thía. Có điều là phải biết làm. Đem so với bì công nghiệp hay nhồi nhét vô cơm tấm bây giờ, chả khác nào cân một bên là thực phẩm gieo trồng nhanh biến đổi chất với loại hữu cơ organic.

Rõ ràng là muốn đạt được thành tựu cao thì phải có quá trình. Cái gì càng nhanh đến, thì cũng càng nhạt nhoà.

Advertisements

Xin phép được cô đơn


Tôi còn nhớ lúc nhỏ chỉ vì tính tham ăn mà lắm lúc đẩy cả nhà vô tình huống mất vui. Mẹ và Bố hay gọi tôi là thằng phát xít, chỉ biết nghĩ tới mình. Mấy đứa em thì sợ tôi, chả dám nói gì.

Tôi cũng hay ghen tị với bạn bè xung quanh, vì nhà tụi nó khá giả hơn nhà mình. Chúng nó được ăn ngon, mặc đẹp, có đồ chơi. Tôi thì chả có gì. No bụng, có đồ mặc đã là may mắn lắm rồi.

Lớn lên, càng ngày tôi càng học cách tự chăm lo cho bản thân, phấn đấu mạnh mẽ vì điều mình muốn. Tôi ít khi cho phép ai can dự vào cuộc sống của mình. Vì tôi có niềm tin rằng: “Kẻ nào càng hiểu rõ mình, nhất định sẽ có ngày họ quay lưng trở mặt và đâm nhát dao còn sâu hơn so với người xa lạ”. Tôi tách biệt mình khỏi xã hội vì bản chất thích sự khác lạ và mong mỏi một mình. Tôi trở nên cực kỳ đề phòng và cảnh giác con người – giống loài nguy hiểm nhất với trái đất này – theo cách nghĩ và lựa chọn của tôi.

Đôi khi tôi cũng cho mình một vài khoảnh khắc yếu lòng nhất thời, rồi thôi. Vốn dĩ tôi đã quá thân thuộc với sự cô đơn của mình rồi, không cần ai tới hành tinh của tôi rồi để lại một mớ bòng bong mà sau đó chắc chắn tự thân tôi phải dọn dẹp.

Càng trải nghiệm nhiều, tôi càng cảm thấy con người vì tham, sân, si đối với tình yêu mà bất hạnh. Tôi tự thấy vui vì mình đã nhảy ra khỏi vòng luân hồi khổ ải ấy, để cho phép bản thân được cô đơn.

Cô đơn đối với một số người là đặc ân; là sự giải thoát; là án ân xá cho suốt cuộc đời họ đã giam cầm mình trong trói buộc của tình yêu.

Bài viết không khuyến khích người khác làm theo, cũng như không nhận bất kỳ góp ý nào theo kiểu phải thế này, phải thế kia. Đời ai nấy sống!

Sex cũng có gu?


Gu của bạn là gì? Thôi để tôi nói về gu của tôi trước.

Thực chất, phần lớn đàn ông tiếp xúc với phụ nữ vì lý do gì, có phải là đưa họ lên giường? Tôi quen biết nhiều người, và hỏi thử thì đa số sẽ lấy cái thước đo sự thành công của một người đàn ông bằng việc đưa cái “Chìa khóa” của mình vào càng nhiều “Ổ khóa” càng tốt. Tôi thấy cực kỳ chán chường với quan niệm này, còn bạn thì sao? Bạn muốn ăn ít nhưng thật chất lượng và tận hưởng như một vị thực khách tại một nhà hàng ẩm thực 5 sao. Hay chỉ đơn giản là ăn hàng quán lề đường, bạ đâu ăn đấy, thấy gì cũng ăn hết cả vào bụng. À tôi đang nói chuyện về Sex đấy nhé, không phải về ăn đâu.

Các bạn có coi phim cổ trang không, sao mấy ông Hoàng Thượng cung tần phi thiếp lên tới mấy ngàn người mà vẫn ra ngoài ăn vụng? Nhan sắc, danh giá, phẩm chất của bao nhiêu bà Hoàng Hậu hay phi tần lại chả bằng một cô thôn nữ nhà quê nghèo khổ. Tôi nói cho bạn nghe, ăn và sex rất liên quan với nhau, bạn ăn hoài một món có chán không, dù nó là cao lương mĩ vị. Cái đàn ông cần tìm là một thứ gì đó rất khác lạ, một cô gái thông minh, một cô gái quyến rũ, một cô gái nhỏ nhắn hay một cô gái nhìn cao lớn, tất cả phụ thuộc vào cái gu, và cái cách mà phụ nữ thể hiện cho người đàn ông thấy: sự khác biệt của họ.

Gu của tôi ư, tình dục là một hương vị để đạt tới ngưỡng cao nhất của tình yêu. Tôi cần một cô gái biết lắng nghe tôi, động viên tôi, chứ không cần một người suốt ngày trách móc. Tôi cần một cô gái biết nấu ăn ngon, đọc nhiều sách, kiến thức thật cao. Tôi cần một cô gái chịu ngồi trên con xe cũ rích của tôi rong ruổi qua khắp nẻo đường, cùng ăn ở một quán ven đường xa lạ, cùng leo lên những đỉnh đồi và hang sâu. Tôi cần một người cùng tôi trải qua những ngày tháng khổ cực, để cùng nhau gieo mầm hạnh phúc. Đó mới là tri kỷ, mới là cái mà tôi theo đuổi, chứ không phải muốn quen càng nhiều người càng tốt. Tôi quen rất nhiều, nhưng tôi chỉ cần một, đó là triết lý sống của tôi.

Thôi để đúc kết lại tôi xin chốt một câu ngắn gọn: ăn ít mà ngon còn hơn nhiều rồi bội thực.

Cảm ơn các bạn đã theo dõi, nếu được thì hãy chia sẻ câu chuyện của bạn nhé, biết đâu tìm được ai đó hợp gu?

Đội mưa đạp sình tại Chứa Chan mờ sương


Sau chuyến đi thứ nhất lên núi sương mù hơi dễ dàng nên đợt này tôi có tự tin hơi thái quá. Đúng là không cái ngu nào giống với cái nào hết.

  1. 3 ngày trước khi đi thì cho cá ăn chất lỏng hết 2 hôm. 2g sáng anh ngồi đau đớn không dám gọi cho em.
  2. 2 ngày trước khi đi thì tranh thủ nạp cồn sấp mặt chồn, cơ bắp nó chây ỳ ra
  3. tự tin quá mức vào cái ba lô mới mua, nên chất cho đã đồ vô tới 20kg
pro-hunter
Đây là cái ba lô Pro Hunter sử dụng đợt này

Cái ba lô này rất tiện ở chỗ nó có khung cố định bằng kim loại rất chắc; nhiều ngăn nhỏ (để đồ lung tung là kiếm mệt nghỉ); dây nới dài và điều chỉnh được nên có thể nhồi nhét khá nhiều (và nó cũng là điểm trừ vì dễ bị lệch trọng tâm trọng lượng khi quá nặng, di chuyển đường bằng thì ổn nhưng leo núi thì khá khó chịu).

Nhét vô túi nước 3 lít, bình đá giữ nhiệt chắc hơn ký lô, nửa lít rượu nho, một lon bia 500ml, một chai nước lít rưỡi và một bình pocari, thêm bịch ca cao để sáng pha uống (mà thật ra uống trà hay cà phê cho tiện, khổ thân). Linh tinh vào nữa là tầm 20 ký lô, bằng 1 phần 3 trọng lượng cơ thể rồi, móa tưởng tượng người nặng thêm từng đó rồi bắt đi leo núi, chắc chớt =))) (à mà lên 20 ký cơ thì chắc khủng bố :v)

Bỏ qua phần chuẩn bị hơi n-g-u, tôi có mặt vào cây xăng hàng xanh đúng 14g, dù mất kha khá thời gian chuẩn bị ba lô so với dự định nhưng đã lấy tốc độ bù lại. Trời bắt đầu mưa, tôi nấp vào quán cà phê ngay trước cầu Văn Thánh kêu một ly đen đá; châm một điếu ba số anh ngồi hít hà cho phá sức chơi. Mới nhấp được 2 ngụm thì anh Niên gọi, vội vàng mặc áo mưa bộ rồi chạy. Mưa hơi lạnh, thêm việc nốc hết ly cà phê làm tay run run. Tới khúc Dĩ An gần Tân Vạn thì mọi người dừng cởi áo mưa, một chập nữa thì dừng tiếp đổ xăng. Qua cầu vượt ngay ngã tư Đồng Nai – Vũng Tàu thì hú hồn vì thấy mấy anh áo vàng phía dưới, hên là không ai phóng nhanh hay lấn tuyến đoạn đó.

img_0659

Tới cầu sập gần nhà tôi dưới Hố Nai thì trời lại đen ngòm, mặc áo mưa và cứ thế chạy; đường ngay giờ tan tầm của công nhân nên khá kẹt. Dừng ăn chiều tại Hủ Tiếu Quang Thái, kêu đại tô đặc biệt ai dè giá tới 60 cành, nhà em Trang ngon bán mắc dữ vậy trời. Q. Anh chạy lố lại còn tắt 3G, lát sau anh em ăn gần hết rồi mới ghé vô.

img_0663

Đoạn đường từ Tân Hòa tới Trung Hòa kẹt kinh khủng do nhiều người qua đường bất cần đời, vừa chạy vừa lầm bầm chửi thề. Tới Long Khánh thì ghé đón thêm 2 người, thế là tổng cộng đoàn có 9 người – 7 nam, 2 nữ.

8g tối có mặt tại điểm gửi xe, bắt đầu phân chia tiếp đồ đạc, cái ba lô đã to lại càng to. Một chú tắc kè nào đó nhảy lên chân tôi nằm ngon ơ, lát hắn lại nhảy lên tay chả sợ hãi gì con người hay tại tâm tôi thiện nên nó thích =)) Thả nó đi, nhờ người bẻ que phát sáng, Dewey mạnh tay bóp nát quả cam.

9g, xuất phát. Đoạn đầu tôi đi khá khỏe, nhờ việc nạp tô hủ tíu to bự đầy ắp nhưng không ngon lắm. Đầu đoàn có anh Giang, một chị gái nào đó chưa biết tên, Bokor, Tấn và Dewey. Khúc sau thì Q.Anh kèm Tú, và anh Niên chốt đoàn. Tầm nửa tiếng thì tôi bắt đầu ra mồ hôi khá nhiều, chắc chắn là hậu quả của mấy ngày uống bia; khuyến mãi thêm chiều đi mưa nên uống cực kỳ ít nước. Dại dột cởi áo khoác ra, cái áo thun thì ngắn cổ, thế là dần dần hai bên quai ba lô tì vào cổ và mát xa nhẹ nhàng tới lúc cảm thấy rát: phê.

Đường đoạn đầu khá ổn, khúc ở giữa thì có tầm nhìn xuống thành phố tuyệt đẹp với dàn đèn đỏ vàng trải dài như cây cung. Sương mù phủ đầy núi, mỗi hơi thở cứ phả khói như đang ở Đà Lạt. Tình cờ bắt gặp một chú đang cõng cậu nhóc trên vai và một chị khác đi xuống. Chị gái giới thiệu ở cột số 43 là quán nhà chị, có mệt mỏi cứ ghé nghỉ hổng có mất tiền, nước cũng rẻ lắm chứ không có chém.

Sau khá nhiều lần nghỉ qua đoạn dốc kinh khủng bắt đầu từ khoảng cột 60 tới cột 80, cảm giác xuống sức do nghỉ nhiều, hai vai nhức kinh dị. Tới 11g thì bắt gặp một chú rắn lục, người người thì hối nhưng Bokor vẫn đứng tỉnh bơ quay phim mãi mới chịu đi.

Chừng 11g30 thì tôi bị chuột rút ngay bắp đùi trái, ráng bước thêm vài bước nhưng thấy không ổn nên đành ngồi nghỉ. Lúc này thì tôi ở cuối đoàn, nhóm lên trước hối Bokor lên kiếm chỗ do đỉnh núi quá đông người đã cắm trại rồi. Đi rừng muốn kiếm chút yên tĩnh mà nhạc nhẽo ồn ào, lại còn hò hét ầm ĩ, sai quá sai.

img_0689

Anh Niên ở lại kèm, sau khi ráng nhai thanh snicker cho bù sức và uống nước nhiều thì cơ dần chịu được, tiếp tục lê từng bước nặng nhọc. Khoảng hơn 12g thì thấy Dewey xuất hiện, thế là san sẻ được cái ba lô, nhẹ hẳn cả người. Anh Niên té một phát, hên là không sao, nhưng chắc cũng ê ẩm rồi. Đoạn cuối đường trơn trượt, mãi tới 1g đêm mới tới điểm tụ tập, chưa hết sức nhưng vai và chân đau quá đau.

Bokor cặm cụi nhóm lửa nấu cơm. Tôi xách chai rượu và hộp khoai tây chiên ra ăn tạm. Lúc này thì độ lầy của các thành viên bắt đầu thể hiện. Ngoại trừ anh Niên, anh Giang khá nghiêm túc, Tú thì chắc còn nhỏ nên chưa dám lầy, 6 thành viên còn lại lầy nát nước xin xếp theo thứ tự cảm nhận cá nhân:

  • Bà Ngoại Ly: chời má thề chưa bao giờ gặp một người phụ nữ cực lầy, cực nhây, cực bựa như bả. Nói câu nào là bả quẳng lại cho một câu khác muốn cứng họng.
  • Tấn: mồm thì to lắm, nhưng bản chất nhát bà thím =)). Kêu đô rượu xong uống phê quá trốn ngủ mất, coi chừng chế.
  • Bokor: bình thường thì nghiêm túc lắm, lâu lâu gặp đúng đài cái ổng lầy.
  • Dewey: Trí lầy cũng không kém cha Bokor, nhưng dễ thương mang ba lô giùm mình nên xếp hạng thấp xíu, hí hí.
  • Jickor: tôi cũng lầy lắm, nhưng phải chào thua mấy người ở trên.
  • Q.Anh: dắt bạn theo mà vẫn lầy, thỉnh thoảng nghiêm túc.

Cơm chín, đói quá nên xin miếng với mắm cá của Dewey, chời má nó ngon tê tái, nhấp thêm ly rượu nho pha nếp than của anh Giang thấy lòng rưng rưng. Lát sau có lạc rang với giò thủ, Tấn mặt nồi rảnh rỗi bỏ vào bếp nướng làm nó dính vô bếp gắp không ra, mở đầu cho trào lưu ăn than và cát.

Tôi làm đầu bếp bất đắc dĩ, do lúc nướng rất lười ăn nên chỉ toàn hút thuốc và uống rượu, khoảng 5 – 6 cái miệng nheo nhéo bên cạnh; dao thì nằm sẵn trong tay, tức lắm mà không làm gì được vì sắp thi huê hậu thân thiện. À quên, sáng ngồi cà phê có bà chị bán rong đi ngang qua tự dưng mua cái lược, trước giờ chả bao giờ xài. Thế mà lên có bà Ly ra hỏi, chưa biết bả lầy nên cho mượn, không thì quên đi Diễm.

Mọi người dần tản về ngủ hết, còn mỗi tôi, anh Niên và Bokor trụ lại. Hình như nhân cách thích lửa trỗi dậy đốt mất tiêu đôi đũa, chả nhớ gì cả chỉ nghe kể lại.

Sáng dậy sớm, lạnh không ngủ nổi, thấy anh Niên đang nhóm lửa nên ra phụ. Nhiệt độ khéo phải ở tầm 15 độ C, làm cho ấm chứ chui rúc trong lều cũng chẳng khá hơn. Hên là đợt này quyết tâm mang túi ngủ chứ không thành cục đá mất tiêu rồi; áo khoác ướt đẫm; mưa thì rả rích suốt; sương mù kín trời.

img_0776

Tiếp tục nướng thịt còn dư “sáng” qua, khoai lang, lạc rang. Thấy còn trái ớt chuông nên xắt nhỏ rồi trổ tài xào chung với đùi gà, vắt thêm miếng cam rồi bỏ cả vỏ vào khúc cuối cho nên vị. Lửa hỗn quá nên nấu nướng khá cực, lúc cần to không to, lúc cần nhỏ thì cháy phừng. Uống nốt rượu, lười nên không thèm ăn mì gói, báo hại cho buổi chiều về lúc tới cột 43 là chân tay run rẩy do hết năng lượng.

This slideshow requires JavaScript.

Ngủ thêm miếng cho lại sức, thu dọn đồ đạc xong chuẩn bị khởi hành là 12g trưa. Trời đen ngòm, mưa nặng hạt, nước đổ xuống khiến đường về càng thêm khó. Mấy người khỏe đi xuống tới quán nước mà nhóm sau vẫn còn ở cột gần chín mươi hơn. Vừa đi vừa nghỉ do hôm qua chân đã đau tới ngón cái. Cái ba lô ngấm nước nên càng lúc càng nặng do lạnh quá xuống sức.

Khoảng cột 60 thì gồng hết chút sức còn lại lết tới quán, thật sự chứ không có quán này chắc tiêu rồi. Người lạnh buốt, đói run, thiếu nước. Ăn tô bánh canh giò và uống một ly đá chanh rồi leo ra võng ngủ nhưng không nổi do gió lạnh. Mãi thì Tú với Q.Anh mới tới. Nghỉ tới hơn 4g, nhờ sự hỗ trợ của một anh trong quán để 4 người cuối cùng về được chỗ gửi xe. Ăn miếng cam, uống thêm một lon bò húc lấy sức về.

100 cây số về dài đằng đẵng vì mệt và lạnh, ba lô tì vào vai đau buốt, cuối cùng cũng về đến nhà.

Học được rằng phải bớt chơi ngu và chuẩn bị kỹ hơn cho những lần kế tiếp, hihi.

Dù sao thì chuyến này cũng được trải qua cảm giác phải gồng hết sức để vượt qua giới hạn bản thân, phê.

 

Review phim MAQUIA: CHỜ NGÀY LỜI HỨA NỞ HOA


さよならの朝に約束の花をかざろう
Sayonara no Asa ni Yakusoku no Hana o Kazarō, lit.
“Let’s Decorate the Promised Flowers in the Morning of Farewells”


Sau khi coi nhiều tác phẩm hoạt hình rất hay cũng của Nhật vào năm ngoái, mình khá sợ là phim này sẽ không chạm tới trái tim. Và một câu chuyện hư cấu nhưng rất thật thêm một lần cho thấy sự sáng tạo và bản sắc của văn hoá Nhật đã định hình cho phong cách hoạt hình của họ, không lẫn đi đâu được. Điểm cộng lớn nhất mình dành cho bộ phim là bối cảnh và tạo hình nhân vật cực kỳ tương đồng với trò chơi Valkyrie Profile trên dòng máy ps1 mà mình chưa một lần nào phá đảo nổi.

Nhân vật chính của chúng ta là Maquia, một cô bé nhỏ nhắn có trái tim nhân hậu. Cô thuộc chủng tộc Iorph, với món quà (hay sự nguyền rủa) là tuổi thọ rất dài giống như chủng Elf. Chính sự khác biệt đó khiến họ cô đơn, sống tách biệt với con người. Nghề chính của họ là dệt nên những tấm vải chất lượng cao truyền tải được cả thông điệp trong nó. Tiếng con thoi chạy đều trên khung cửi hoà chung với nhạc nền êm dịu và đều đặn như từng nhịp của thời gian trôi qua.

Con người, với ham muốn tham lam chinh phục mọi thứ, thậm chí là những thứ họ không nên sở hữu, đã tạo nên bước ngoặt đầu tiên. Khiến Maquia phải rời đi, và vô tình gắn chặt cuộc sống với cậu bé Ariel. Hai số phận ấy nương tựa vào nhau, và cả những người tốt khác nữa để mà sống. Họ vốn là những kẻ cô đơn, nhưng một người được chọn lựa và người còn lại thì không. Bạn sẽ chấp nhận ở bên một người và dệt nên những yêu thương dù biết chắc một ngày nào đó họ sẽ rời đi vĩnh viễn chứ? Lúc chúng ta biết yêu, là chúng ta đã tiến một bước vào sự cô đơn rồi.

Đời người, chỉ có một vòng xoay định mệnh, khi chúng ta xoay tới điểm cuối cùng là mọi thứ chấm dứt. Nhưng có những người vượt qua được thử thách của thời gian, nên đôi khi vòng xoay đó lại xoay vần về lại những điểm cũ trùng hợp lạ kỳ.

Ngoài câu chuyện về tình yêu thương, tình bạn, và nhạc nền mềm mại như một tấm lụa thì bối cảnh là điều mình đánh giá cao nhất. Từ những căn nhà nhỏ nhỏ xinh xinh nằm xa xa hai bên dòng suối quanh co, đường vào lát những viên đá nhỏ, cỏ mọc linh tinh tới một thành phố nhộn nhịp kiểu Pháp phủ dưới ánh đèn vàng ấm cúng. Tới những kiến trúc lạ kỳ của tộc Iorph, hay toà lâu đài hùng vĩ sát mé biển được vây quanh bởi rặng núi che mây gió bão bùng. Mọi chi tiết đều được làm hết sức tỉ mỉ, chi tiết, và kỳ công.

Cảnh đẹp nhất có lẽ là lúc Maquia đứng khóc giữa ruộng lúa chín vàng, gió thổi tung bay những cánh bồ công anh trắng tinh giữa bầu trời. Có những người yêu như hoa bồ công anh, dễ dàng cho đi chỉ nhờ một làn gió.

Phim có lẽ dành tặng cho những trái tim đơn độc sợ vì yêu mà chuốc lấy tổn thương. Nhưng chính những mảnh ký ức khi yêu mà chúng ta có, sẽ dệt nên tấm vải để băng lấy những đớn đau, rồi nó sẽ lành, đừng ôm lấy vết sẹo cả đời.

Nghe thêm nhạc phim tại đây nhé:

Có thể bạn đã biết:

  1. Đây là tác phẩm đầu tay của nữ đạo diễn người Nhật Mari Okada. Trước đó thì cô đã phụ trách việc viết kịch bản cho rất nhiều tác phẩm khác như Anohana: The Flower We Saw That Day – The Movie.

Ngày 11 tháng 9 năm 2018


Hôm qua chắc do ảnh hưởng của Hàu, bia IPA đắng và nặng, mà giấc mơ tới lạ kỳ.

Mình ngồi ở một quán cà phê, tình cờ gặp được Liên Bỉnh Phát. Hai đứa ngồi trò chuyện xong ảnh rủ mình làm gì về marketing. Một lát ảnh ôm mình, kiểu như bê đê, mình thấy nóng ra cả người và sợ, bỏ về. Ảnh leo lên con xe của mình phóng vù đi mất, trời tự dưng mưa ào, nước ngập đường.

Mình ra bãi xe, đi bộ vòng vòng kiếm mãi không thấy. Tới mức phải bực quá vô kêu ông chủ bà chủ dắt đi kiếm. Nhà họ đang bơi trong dòng nước và tạt nước nhau. Kêu mãi mới chịu đi.

Cứ đinh ninh là xe mình đang ở chỗ đó, nhưng chỉ còn lại đúng cái khung sườn. Lần nào nằm mơ mất xe mình cũng gặp tình huống đó, xe như bốc hơi hết 9 phần 10. Rồi mình leo xuống cầu thang, thấy mưa vẫn ào ạt, lớp hàng rào rỉ sét.

Hết.

Cơm Gà Tam Kỳ – Đường Thân Nhân Trung


Nhân một ngày làm trễ, bạn mở phim kinh dị coi cho bớt buồn mà thấy mọi người xung quanh dần về hết, nếu mà ở lại thì hao phí điện năng công ty nên tiếc rẻ tắt máy đi về.

Phân vân mãi không biết ăn gì, bạn đi mấy vòng quanh khu vực chưa khám phá hết. Phở, thôi tối ai ăn phở. Mì quảng, mới ăn hôm kia. Bún riêu, bún bò, sáng mới ăn bún. Bún cá, trưa vừa ăn cá. Bánh xèo, thôi đầy bụng. Cơm chăng, ờ bạn đi ngang quán cơm gà tam kỳ, quán cháo hến, hủ tíu mà chưa biết vô đâu.

Ghé lại quán cơm gà tam kỳ thử, bà chủ mặc áo trắng cụt tay, tóc dài búi sau gáy, khuôn mặt hiền mới hỏi to: “Chi rứa”. Bất giác bạn nhớ truyện của Nguyễn Nhật Ánh, nhớ Má người yêu cũ cũng cái giọng miền Trung thế này mỗi lần bạn ghé chơi, rồi bày đủ thứ món cho bạn ăn, thế là bạn tấp vô lề.

Quán khá rộng so với tình hình chung của khu vực, có bảy cái bàn đã tróc vẹc ni. Tiếng dao chặt bồm bộp xẻ thịt miếng ức tí nữa bạn sẽ được ăn. Dĩa nửa phần cơm vàng ươm màu mỡ gà, gạo mềm dẻo, nửa phần gỏi gà bóp hành tây và càng cua, cái chậu càng cua vứt lăn lóc ở nhà mùa mưa lên dữ quá, chả biết có ai thèm mà bứt trộm không. Gỏi chua chua, chấm với miếng nước mắm mặn ngọt là đều vị. Da gà dai và giòn, thích hợp cho chấm chút muối tiêu chanh ớt rồi nhai cho đã hàm. Canh bí được bằm nhỏ, bạn nhớ hồi xưa ở nhà nấu canh cũng bằm nhỏ vậy nhìn cho nó nhiều, chứ xắt miếng thì đứa nhiều đứa ít lại tị nạnh nhau.

Xong xuôi thì chị phụ bàn lại hỏi còn đói không, tại bạn nhắn lấy ít cơm thôi, tối bạn ăn ít lắm. Uống cốc trà đá có mùi gì đó thơm thơm mà bạn chưa đoán ra, xong bạn lại tếch về nhà.

Chó tám ký, gà tám ký.